Đề bài: Phân tích bài thơ Đàn ghi ta của Lorca của Thanh Thảo.

Bài giảng: Đàn ghi ta của Lorca – Cô Nguyễn Ngọc Anh (Thầy )

Thanh Thảo từng viết rằng:

Tôi thường nghĩ rằng mọi thứ không được thực hiện

Màu sắc kỳ lạ lóe lên trong đầu tôi

Tôi thích xâu chuỗi chúng lại với nhau

Những từ rời rạc như những hạt cườm

Đôi khi sử dụng chủ đề bình thường

Có thể là một chuỗi cờ vua không dây

Bài thơ viết lên không chỉ là công việc xâu chuỗi hạt tỉ mỉ, mà trên hết, đó còn là một công trình lao động trí óc, nghiên cứu và cách tân thi pháp. Cả cuộc đời Thanh Thảo là trải nghiệm, thử sức, tìm tòi, khám phá để cho ra đời những hình thức và nội dung nghệ thuật mới. Có thể coi Đàn ghita của Lorca là một mốc son đánh dấu sự đổi mới thành công đầu tiên của ông.

Có thể coi Đàn ghi ta của Lorca là bài thơ giàu nhạc tính nhất. Để tạo nên âm thanh, nhạc điệu trong tác phẩm của mình, Thanh Thảo đã vận dụng, phối hợp nhiều yếu tố khác nhau: điệp ngữ, thể thơ, nhịp điệu… Chính nhịp điệu ấy đã góp phần tạo nên cái hay, cái mới và sức hấp dẫn cho toàn bài thơ.

Trước hết, khi chọn thể thơ, Thanh Thảo đã chọn thể thơ tự do với những câu thơ có độ dài, ngắn khác nhau giúp anh tự do bộc lộ cảm xúc, tình cảm. Bạn có thể để trí tưởng tượng của mình vươn cao hơn và vươn xa hơn.

Bài thơ mở đầu bằng tiếng đàn ngân nga, tha thiết:

Xem thêm bài viết hay:  Nghị luận xã hội Lí tưởng là ngọn đèn chỉ đường hay nhất (dàn ý – 8 mẫu)

tiếng bong bóng nước

Áo khoác đỏ tươi của Tây Ban Nha

li-la li-la li-la

đồng thời để chuỗi âm thanh ấy vang xa, vang mãi để kết thúc bài thơ là tiếng li-la li-la li-la, cũng là tiếng khép lại bài thơ. Dù câu văn đã kết thúc nhưng âm điệu và ý nghĩa của nó vẫn còn âm vang trong lòng người đọc.

Không những thế, nhạc điệu của bài thơ còn thể hiện ở sự trùng điệp về cấu trúc câu:

đàn guitar màu nâu

bầu trời cô gái đó

cây đàn guitar lá xanh bao nhiêu

Tiếng đàn tròn và bong bóng vỡ

âm thanh guitar tinh khiết

lưu lượng máu

Tiếng guitar cứ lặp đi lặp lại như xoáy vào tâm trí người đọc, trở thành nỗi ám ảnh không nguôi. Ghi-ta màu nâu, màu nâu của đất hoặc màu của chúng; cây đàn lá xanh là biểu tượng của mùa xuân, trong sáng hãy là những âm thanh rộn ràng của cuộc sống; và sau đó là tiếng vỡ của một cây đàn tròn. Câu thơ ấy có thể hiểu tiếng đàn mong manh như chính số phận của người nghệ sĩ. Tuy nó mang trong mình sự toàn vẹn, viên mãn nhưng lại bị các thế lực chà đạp, hủy hoại, vùi dập. Cây đàn còn là biểu tượng cho số phận bất hạnh của người nghệ sĩ phải sống dưới chế độ độc tài tàn ác. Những câu thơ dài ngắn khác nhau, khi ngắt quãng, khi dồn dập, nhất là ở câu thơ cuối chỉ còn lại hai chữ “máu chảy” cho thấy số phận bi thảm, bất hạnh cùng cực của người nghệ sĩ.

Xem thêm bài viết hay:  [Năm 2022] Giới thiệu một danh lam thắng cảnh ở quê hương em xem nhiều nhất (dàn ý – 8 mẫu)

Đồng thời, Thanh Thảo cũng rất khéo léo khi sử dụng từ tượng thanh “li-la li-la li-la” để gợi âm thanh réo rắt vang vọng khắp bài thơ. Nếu như âm hưởng ấy mở đầu bài thơ nói về cuộc đời tài hoa và bất hạnh của người nghệ sĩ Lorca thì cuối bài thơ vẫn vang lên khiến người ta không khỏi trăn trở cho người nghệ sĩ ấy. từ đó rút ra những bài học chân chính về nghệ thuật và cuộc sống. Có thể thấy, âm nhạc trong tác phẩm này được sử dụng rất thành công để vừa miêu tả vừa ngợi ca người nghệ sĩ với cây đàn ghi ta – người bạn của mình, đồng thời tạo nên những âm vang vọng mãi trong lòng người.

Không chỉ là bài thơ giàu nhạc tính mà tác phẩm còn giàu hình khối, giàu hình ảnh tượng trưng, ​​đặc biệt là hình ảnh tiếng đàn. Tiếng đàn ghi ta được Thanh Thảo ghi lại bằng nhiều hình ảnh, hình thức khác nhau: tiếng ghi ta nâu – bầu trời của cô gái ấy khi đàn một bản nhạc về tình yêu quê hương, nghệ thuật, con người, lí tưởng… của Lorca; Cây đàn lá xanh tràn đầy niềm tin và hy vọng vào sự đổi mới nghệ thuật; nhưng tiếng đàn cũng chứa đầy đau thương, ai oán: Tiếng đàn tròn vành vạnh bọt nước/ Đàn ghi ta chảy – máu chảy. Đến đây, tiếng đàn đã được đẩy lên cao trào của sự xót xa. Cả cuộc đời nghệ sĩ Lorca hy sinh cho nghệ thuật chân chính, cao cả. Và cuối đời, với nghệ thuật hồ ly tuyệt đẹp của mình, đã bị chế độ độc tài tiêu diệt không thương tiếc. Tiếng đàn là biểu tượng, là biểu tượng, là cuộc đời nghệ thuật bi tráng của Lor-ca.

Xem thêm bài viết hay:  Kỉ niệm về một con vật nuôi mà em yêu quý hay nhất – Ngữ văn lớp 8

Bên cạnh đó còn có một số hình ảnh tượng trưng đáng chú ý khác như: “vầng trăng giọt lệ/ long lanh trong đáy giếng”. Hình ảnh vừa chân thực vừa có chút gì đó ảo diệu. Khi Lorca bị xử bắn, bọn phát xít ném anh xuống giếng. Nhưng đồng thời cũng nhắc nhở chúng ta rằng tác phẩm nghệ thuật mà ông để lại (ánh trăng) sẽ mãi mãi không mất đi mà còn long lanh, tỏa sáng.

Theo tiếng đàn, theo những hình ảnh tượng trưng, ​​chân dung người nghệ sĩ Lorca dần được hoàn thiện: “Tây Ban Nha/…./anh đi như người mộng du”. Trong hành trình cách tân nghệ thuật của mình, Lorca đầy cô đơn, nhưng không phải vì thế mà cô đơn. Thậm chí, cuối cùng, trước họng súng của kẻ thù, ông không màng đến cái chết, để lại một niềm tin bất diệt vào nghệ thuật vĩ đại của mình: “tiếng đàn không ai chôn vùi như cỏ dại mọc hoang”.

Tác phẩm là một sự cách tân nghệ thuật xuất sắc của Thanh Thảo, thể hiện quá trình lao động và nghiên cứu nghệ thuật nghiêm túc của anh. Có thể thấy, viết đoạn thơ này, ông như hóa thân vào nhân vật để cảm nhận vẻ đẹp của nghệ thuật, nỗi đau mà người nghệ sĩ Lorca đã phải trải qua. Chính vì thế tác phẩm chân thực và giàu cảm xúc hơn bao giờ hết.

Xem thêm các bài văn mẫu lớp 12 luyện thi THPT Quốc gia:

guitar-lor-ca.jsp

Các bộ đề lớp 12 khác

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *