Bài giảng: Tình cảnh lẻ loi của kẻ chinh phụ – Cô Trương Khánh Linh (Thầy )

Đề bài: Nêu cảm nghĩ của em về đoạn Cảnh lẻ loi của cha người chinh phu của Đặng Trần Côn

Chinh phụ ngâm là tác phẩm viết bằng chữ Hán, được tác giả Đặng Trần Côn sáng tác vào nửa đầu thế kỷ XVIII. Đây là thời kỳ rất rối ren của xã hội phong kiến. Chiến tranh xảy ra liên miên, từ Lê-Mạc phân tranh đến Trịnh-Nguyễn phân tranh, đất nước chia đôi. Ngai vàng nhà Lê mục nát. Nông dân bất mãn nổi dậy khắp nơi. Mọi người sống trong cảnh hỗn loạn, cha mẹ ly tán, con cái ly tán, vợ chồng ly tán. Văn học giai đoạn này tập trung phản ánh bản chất tàn bạo, phản động của giai cấp thống trị và nỗi thống khổ của những nạn nhân trong chế độ thối nát đó. Tác phẩm “Chinh phụ ngâm” của Đặng Trần Côn ra đời đã nhận được sự đồng tình rộng rãi của tầng lớp nho sĩ. Nhiều bản dịch ra đời, trong đó bản dịch ra chữ Nôm của Đoàn Thị Điểm được đánh giá là hoàn hảo nhất, thể hiện thành công cả nội dung và nghệ thuật của nguyên tác.

Nội dung Chinh phụ ngâm phản ánh lòng căm thù chiến tranh phong kiến ​​bất công, đặc biệt đề cao quyền sống của con người với khát vọng tình yêu, hạnh phúc lứa đôi. Đó là điều mà thơ ca trước đây ít nhắc đến.

Con chinh phụ là dòng dõi trâm anh thế phiệt. Nàng tiễn chồng ra trận với hy vọng chồng sẽ lập công danh và trở về vinh hoa phú quý. Nhưng ngay sau cuộc chia tay, nàng sống trong cảnh côi cút, ngày đêm thương tiếc chồng. Thấm đẫm nỗi cô đơn, cô nhận ra rằng tuổi trẻ của mình đang trôi qua và cảnh đoàn tụ hạnh phúc ngày càng xa vời. Kẻ chinh phụ rơi vào nỗi cô đơn tột cùng. Đoạn trường ca thể hiện rõ tâm trạng cô đơn ấy.

Đoạn trích Nỗi cô đơn của người chinh phụ (từ câu 193 đến câu 228) diễn tả những cung bậc, sắc thái khác nhau của nỗi cô đơn, buồn tủi của người chinh phụ khao khát được sống trong tình yêu và hạnh phúc. cặp đôi.

Bước bên hiên vắng gieo từng bước

Ngồi trên màn thưa mời gọi một phen.

Bên ngoài bức màn không nói,

Có một ánh sáng trong bức màn?

Đèn biết như không biết?

Trái tim chỉ đáng thương.

Nỗi buồn không nói nên lời

Đóa hoa đèn với bóng người thật đáng yêu!

Gà gáy sương năm dậu,

Bóng người chập chờn bốn phía.

Xem thêm bài viết hay:  Trình bày quan điểm về việc giữ gìn tiếng mẹ đẻ và học tập tiếng nước ngoài hay nhất

Thời gian dài như năm tháng,

Nỗi buồn như biển xa.

Tiếng gà gáy báo canh năm canh càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch, tĩnh mịch. Hàng cây đung đưa trong ánh sáng mờ ảo của buổi sớm mai gợi cảm giác buồn bã, hoang vắng. Trong không gian ấy, kẻ chinh phụ cảm thấy mình bé nhỏ và cô đơn biết bao!

Ở những khổ thơ sau, sự phẫn uất hiện rõ trong từng chữ, từng câu mặc dù tác giả không hề nhắc đến hai chữ chiến tranh:

Hương đốt hồn nồng nàn,

Gương buộc lại nước mắt Châu chan.

Sắt nắm và gảy đàn,

Dày uyên bác gãy, phím sợ chùng.

Kẻ chinh phục cố tìm cách thoát ra khỏi sự vướng víu của cảm giác cô đơn đáng sợ nhưng vẫn không thoát ra được. Cô cố gắng trang điểm và chơi piano để thư giãn, nhưng cô càng ngày càng chìm sâu vào nỗi tuyệt vọng. Chạm vào đâu cũng là chạm vào nỗi đau, chạm vào cảnh cô đơn, Khi Hương cố đốt, tâm hồn chìm trong khắc khoải. Khi buộc phải soi gương, chị đã không cầm được nước mắt vì nhớ đến chiếc gương này mà vợ chồng chị đã từng soi chung bóng, vì chị phải đối diện với hình ảnh đang phai nhạt của mình. Nàng định gảy đàn phượng, nhưng nàng lại xúc động vì cảnh vợ chồng ly tán, đầy điềm gở: Dây đứt, phím chùng. Cuối cùng kẻ chinh phục phải ra về với nỗi cô đơn ngập tràn trong lòng.

Sắt son, tình yêu, thủy chung là những hình ảnh ước lệ tượng trưng cho tình yêu nam nữ, tình nghĩa vợ chồng. Bây giờ vợ chồng xa nhau, mọi thứ trở nên vô nghĩa. Dường như người đi bê tráp không dám động đến bất cứ thứ gì bởi chúng gợi nhớ về những ngày sum họp hạnh phúc đã qua và điềm báo về sự chia ly của lứa đôi ở hiện tại. Tâm trạng cô bấp bênh quá, chơi vơi khiến cuộc sống khổ sở, bất an. Mong đợi trong sợ hãi và tuyệt vọng, cô ấy còn biết gửi tình yêu vào gió:

Gửi gió đông này có tiện không?

Nghìn vàng xin gởi non Yên.

Non Yên dẫu chưa đến miền,

Nhớ anh thăm thẳm đường về trời.

Sau những dằn vặt của một sự bế tắc cao độ, người chinh phụ chợt nảy ra một ý nghĩ rất thi vị: nhờ gió xuân mà nàng đã gửi tấm lòng cho chồng nơi chiến trường xa, đối mặt với cái chết để kiếm chút tiền. yết hầu. Chắc hẳn ông cũng sống trong nỗi niềm nhớ nhung mái ấm gia đình với hình bóng thân thương của mẹ già, vợ trẻ và con thơ:

Xem thêm bài viết hay:  Phân tích Hình ảnh Làng Vũ Đại trong truyện ngắn Chí Phèo hay nhất – Ngữ văn lớp 11

Non Yên dẫu chưa đến miền,

Nhớ anh thăm thẳm đường về trời.

Khoảng cách giữa hai đầu nỗi nhớ được tác giả so sánh với hình ảnh của vũ trụ vô biên: Nhớ anh da diết lối lên trời. Sâu thẳm nỗi nhớ người yêu, sâu thẳm đường về nơi người yêu, sâu thẳm đường lên trời. Bài thơ ngắn gọn về ý nghĩa và súc tích về hình thức. Sự bộc lộ trực tiếp tâm trạng cá nhân này cũng là một cái mới, ít thấy trong một đoản văn nước ta thời trung đại:

Bầu trời thật sâu thẳm và không thể đo lường được,

Thật là một kỉ niệm đau thương về anh.

Hai câu lục bát hàm chứa sự tương phản sâu sắc, tạo cảm giác ngậm ngùi, chua xót. Trời đất rộng lớn, bao la, vô hạn, có hiểu được kiếp đau thương đang dày vò tâm can của kẻ chinh phu này? Người xưa có câu: trời cao đất dày, bi ai biết kêu ai? biết tâm sự cùng ai? Do đó, nó càng tích tụ lại càng xoáy sâu, gây đau đớn cho cơ thể:

Cảnh buồn, người thiết tha,

Cành sương đượm tiếng mưa phun.

Dường như có một sự tương đồng giữa con người và cảnh vật khiến cho nỗi xót xa trở nên đau đớn, bất tận. Khung cảnh xung quanh người chinh phụ được chuyển thành tâm trạng khi được nhìn qua đôi mắt đẫm lệ buồn cho thân phận bất hạnh và cô đơn của mình. Cái lạnh của tâm hồn làm tăng thêm cái lạnh của cảnh vật. Cũng là giọt sương đọng trên cành cây, cũng là âm thanh trong đêm mưa gió, nhưng khung cảnh này lại gợi lên biết bao giông bão, xót xa trong lòng kẻ chinh phụ. Hoàn cảnh ấy, chính tâm trạng ấy đã móc nối bi kịch của người phụ nữ trong xã hội cũ không được sống hạnh phúc, đồng thời cũng thể hiện thái độ lên án chiến tranh của tác giả.

Bầu trời vô tận và nỗi nhớ không giống nhau, nhưng suy nghĩ thì có hạn; Người chinh phụ trỏ lại hiện thực phũ phàng của cuộc đời mình. Thơ chuyển từ tình sang cảnh. Thiên nhiên lạnh lùng như truyền, như thấm cái lạnh kinh hồn vào tâm hồn kẻ chinh phụ cô độc:

Sương như búa bổ cây liễu,

Tuyết dường như đang cưa, làm héo cành ngô.

Dường như kẻ chinh phục đã hấp thụ sức tàn phá khủng khiếp của thời gian chờ đợi. Tuy nhiên, khi đến câu: Trong thâm cung, khi tiếng chuông chùa vắng, không khí dễ chịu hơn, bởi người chinh phụ mới thất vọng chứ không tuyệt vọng.

Xem thêm bài viết hay:  Top 3 bài cảm nhận, cảm nghĩ tác phẩm Ca Huế trên sông Hương hay nhất – Văn mẫu lớp 7

Tám câu cuối là bức tranh miêu tả cảnh ngụ ngôn đặc sắc nhất trong Chinh phụ ngâm:

Mấy tiếng dế soi bóng ốc,

Một hàng chuông gió ngoài hiên.

Lá rung rinh gió qua,

Bóng hoa theo bóng trăng về trước rèm.

Hoa thủy tiên, trăng in một tờ,

Trăng lồng hoa, hoa nở từng bông.

Trăng hoa, trăng hoa trùng trùng,

Trước hoa dưới trăng trong lòng nhức nhối!

Ý thơ đi từ sao đến cảnh rồi từ cảnh đến tình cứ thế dội lên dồn dập để thể hiện rõ tâm trạng đang ở đâu, lúc nào, làm gì… người chinh phụ cũng chỉ có một mình trong võ thuật. đừng bận tâm!

Một từ láy rất mạnh trong câu Một hàng gió thổi ngoài hiên báo hiệu sự chuyển sang một tâm trạng mới ở người chinh phụ. Cảnh trăng hoa hòa quyện khiến lòng người xao xuyến, khao khát hạnh phúc lứa đôi. Các động từ soái ca, lồng lộn toát lên ý tứ về một mối quan hệ gần gũi, yêu thương nhưng vẫn tế nhị, kín đáo.

Tác giả lựa chọn và dùng từ rất cẩn thận, rất đắt: Đi bên hiên lặng lẽ gieo từng bước, Sương như búa bổ liễu, Tuyết như cưa, héo cành ngô, Hàng tiêu thổi về hiên nhà… Đặc biệt Tác giả đã sử dụng thành công hàng loạt từ láy: eo éo, xao xuyến, dài đằng đẵng, mải mê, chau chan, thăm thẳm, đau đáu… Về nhạc điệu, tác giả đã lăng xê một cách tài tình , âm điệu trầm bổng của thể thơ song thất lục bát như tiếng sóng ào ạt diễn tả tâm trạng của người chinh phụ không còn nhớ thương, không còn yêu mà nhớ trong cảnh lẻ loi.

Bằng bút pháp nghệ thuật điêu luyện, tác giả đã miêu tả những diễn biến phong phú, tinh tế của cảm xúc người chinh phụ. Khung cảnh cũng như tình huống được miêu tả rất phù hợp với diễn biến tâm trạng nhân vật.

Thông qua tâm trạng đau buồn của người chinh phu đang sống trong cảnh lẻ loi vì chồng phải tham gia vào những cuộc tranh giành quyền lực của vua chúa, tác giả đã đề cao hạnh phúc lứa đôi và thể hiện tinh thần phản kháng. cho cuộc chiến vô nghĩa. Tác phẩm Chinh phụ ngâm đã toát lên tư tưởng chủ đạo trong văn chương; có lúc là tư tưởng đòi quyền sống, quyền hưởng hạnh phúc rất chính đáng của con người.

Xem thêm các bài văn mẫu phân tích và lập dàn ý tác phẩm lớp 10:

Các bài giải bài tập lớp 10 sách mới:

tinh-canh-le-lộ-dân-dân-chinh-phu.jsp

Giải bài tập lớp 10 theo sách mới môn học

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *