Đề bài: Hãy kể về giấc mơ gặp nhân vật cổ tích của em

Năm nay, để thưởng cho thành tích học tập của tôi, bố mẹ tôi đã cho tôi đi biển. Khi ra đến biển, tôi nhớ lại một giấc mơ kỳ lạ đêm hôm trước. Tôi đã bị lạc trên một hòn đảo hoang vắng…

Lúc đó tôi và bố mẹ chèo thuyền ra biển thưởng ngoạn phong cảnh. Người quản lý cung cấp cho mỗi người một chiếc áo phao. Tôi thấy nhiều thuyền khác đã sẵn sàng và lên bờ. Buổi sáng, thời tiết thật dễ chịu. Gió biển thổi mát hồn tôi. Bầu trời trong xanh, rộng lớn, thỉnh thoảng có vài chú chim bay lượn tô điểm cho bầu trời. Xa xa, một vài hòn đảo xanh như đang vẫy gọi chúng tôi. Cha và mẹ tôi đột nhiên biến mất, tôi hốt hoảng nhìn quanh, không thấy ai, cả những chiếc thuyền bên cạnh cũng không. Thuyền tôi tự động chèo, chèo mãi, chèo mãi. Không hiểu sao đến bây giờ tôi đã mất đi cảm giác sợ hãi, thay vào đó là sự tò mò và thích thú. Tôi như nửa tỉnh, nửa mê. Thuyền cập bến một hòn đảo nhỏ. Tôi thấy đảo này có người, có nhà lợp lá. Tôi tự nhủ, họ sẽ giúp tôi về nhà. Tôi bước chân lên đảo, đảo bình yên đến lạ, tách biệt hoàn toàn với sự xô bồ, nhộn nhịp ở đất liền. Đứng từ đây chỉ nhìn thấy biển trời bao la, sóng vỗ rì rào, không nhìn được đất liền, xung quanh không có đảo. Tôi đi dọc bờ biển, về phía những ngôi nhà. Càng đến gần, tôi càng thấy nhiều dưa hấu. Những ruộng dưa bạt ngàn, màu xanh của dưa phủ kín một vùng đất. Những quả dưa tròn trịa, lăn lóc trên mặt đất. Mỗi quả nằm và ngồi một tư thế.

Xem thêm bài viết hay:  Top 3 bài phân tích, cảm nghĩ tác phẩm Tiếng mẹ đẻ nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức hay nhất – Ngữ văn lớp 11

– Ai đó? Tại sao bạn ăn mặc kỳ lạ như vậy?

Giọng nói làm tôi giật mình quay lại. Tôi nhìn thấy một người đàn ông cởi trần, đóng khố, đứng cạnh một người phụ nữ mặc váy cùng đứa con nhỏ. Sao vậy?… Tôi ngờ ngợ, trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ, chẳng lẽ mình lạc vào đảo dưa của Mai An Tiêm hay sao? Tôi ấp úng: Tôi… Tôi lạc đường, không biết đây là đâu… Thế là tôi bật khóc mà không biết tại sao. Người dân trên đảo trấn an tôi, cho tôi vào nhà họ. Tôi hỏi anh ta là ai? Tại sao bạn lại ở một nơi xa xôi, cách biệt với thế giới bên ngoài như vậy? Người đàn ông tự xưng là Mai An Tiêm và giới thiệu vợ con với tôi. Tôi rất vui mừng, ôi! Tôi đã gặp vua dưa hấu. Tôi vẫn gọi anh ấy như vậy khi ăn dưa. Tôi hỏi:

– Anh vẫn chưa được bố gọi về à?

– Không, làm sao anh biết tôi? Nhưng có lẽ câu chuyện của tôi đã quá nổi tiếng. Kể từ ngày tôi bị đày ra đảo hoang, tôi không nhận được tin tức gì từ đất liền. Nơi này quá xa. Không biết bây giờ vua cha thế nào, có sao không? Có lẽ bạn nghĩ rằng tôi đã chết rồi. Tôi không có cách nào để nói với nhà vua rằng cha tôi vẫn còn sống và khỏe mạnh.

Xem thêm bài viết hay:  Cảm nhận về truyện ngắn Thuốc của Lỗ Tấn hay nhất

– Nhà vua không sao đâu, thưa ngài, nghe nói nhà vua rất yêu quý ngài.

– Thế cũng được, vào thăm vườn anh đi.

Anh đưa em đi thăm vườn cây ăn trái. Ông kể, ngày ông đến đây, một số con quạ đã ăn trái này. Anh ta nghĩ rằng nếu một con chim có thể ăn nó, con người cũng có thể ăn nó. Anh nếm được vị ngọt thanh, mát lạnh. Vỏ ngoài của quả màu xanh lục, bên trong màu đỏ, có những đốm hạt màu đen. Anh lấy hạt giống và trồng nó. Lúc đầu, cây non chết vì thiếu nước. Khi thì bị kiến, chuột ăn… Vợ chồng anh đã rất vất vả mới trồng được cái cây cho trái ngọt như thế này. Anh ấy lấy một quả dưa ra và đưa cho tôi ăn. Tôi bảo anh ta hãy suy nghĩ về việc nói điều này với cha mình, bởi vì trái cây này rất ngon và hơn nữa đó là cách anh ta thể hiện tình yêu của mình đối với nhà vua. Anh An Tiêm cho là phải. Anh suy nghĩ một lúc rồi chọn những quả dưa già nhất, to nhất và ngon nhất. Anh khắc tên mình lên đó và thả trôi xuống biển. Cả vườn dưa không mất một lúc mà sai trĩu quả. Tôi trông dưa, bố mẹ tôi chắc đang sốt ruột tìm tôi khắp nơi. Em nói với anh thế này, anh cho phép em viết tên lên quả dưa để thả xuống biển như anh. Tôi cảm ơn anh, đang mải khắc chữ thì bị mẹ đánh thức.

Xem thêm bài viết hay:  Nghị luận Tuổi trẻ học đường suy nghĩ và hành động để góp phần giảm thiểu tai nạn giao thông hay nhất

– Dậy đi con gái, dậy ăn dưa rồi ra biển chơi.

Tôi tỉnh dậy, hóa ra chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ đẹp.

Qua giấc mơ, tôi hiểu thêm về sự khó khăn của lao động nông nghiệp. Em cũng hiểu thêm về tình phụ tử sâu nặng của ông An Tiêm với nhà vua. Em đọc truyện mới biết, sau đó cậu An Tiêm được cha nhặt về. Anh còn mang dưa về đất liền để kiếp sau có được trái ngon như vậy thưởng thức. Tôi thực sự ngưỡng mộ và đánh giá cao anh ấy.

Xem thêm các bài văn mẫu lớp 9 hay:

Mục Lục Văn Mẫu | Văn học hay 9 theo từng phần:

Các bộ đề lớp 9 khác

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *