Đề bài: Hãy phân tích và nêu cảm nhận của em về tác phẩm “Cha con nghĩa nặng” của Hồ Biểu Chánh.

Đoạn trích “Công cha nghĩa nặng” thuộc nửa sau Chương IX – tiểu thuyết thứ 15 của Hồ Biểu Chánh. Thực sự không có tiêu đề nào tốt hơn để thay thế nó. Câu chuyện có nhiều khúc ngoặt. Các chi tiết đan xen làm nổi bật phẩm chất tốt đẹp của Trần Văn Sửu và Tí trước bi kịch gia đình.

Sau mười năm phải đổi họ, làm thuê kiếm sống nơi quê nhà, nỗi đau chất chứa trong lòng ông Trần Văn Sửu là nỗi nhớ da diết, day dứt về hai đứa con tội nghiệp là Tí và con trai ông. Quyên, nơi đất khách quê người, người cha đau khổ vì sau ngày lỡ tay đẩy vợ vào chỗ chết, lương tâm ông cứ day dứt. Sửu sợ hai đứa con “không hiểu chuyện rồi oán mình”, sợ hai đứa con sống trong cảnh mồ côi, “đói thì đói mà nghèo”. Mẹ đã chết, cha còn chưa? Con không cha như nhà không nóc!

Sau hơn chục năm lẩn trốn ở quê, Sửu bí mật trở về Giồng Kè với mong ước được thăm con, được nhìn mặt con dù chỉ một lát nhưng không được. Hình ảnh Sửu “chắp tay xin tha bố vợ rồi đội mũ bước ra ngoài” giữa đêm trăng trông thật đáng thương. “Ông nội giấu tôi? Tại sao lại đuổi cha tôi đi?” — Câu hỏi ấy của Tí không chỉ là lời trách móc ông nội mà còn thể hiện tình cảm của đứa con mong mỏi được gặp lại người cha thân yêu của mình. của tôi. Tình yêu thương vô bờ bến của người cha dành cho đứa con nhỏ trước bi kịch gia đình đã khiến chúng tôi rơi nước mắt.

Xem thêm bài viết hay:  Tả một cây non mới trồng

Cảnh Tí chạy qua cánh đồng Phù Tiên cho thấy tình cha con sâu nặng biết bao!

Ngồi trên cầu Mễ Túc, Sửu ngậm ngùi nhớ lại hình ảnh người vợ khi chết “nằm trên tấm ván, miệng ứa ra vài giọt máu đỏ, mắt không còn khóc mà mở miệng trao đổi”. Anh làm sao quên được hình ảnh Quyên, Tí “người nắm áo, người nắm tay, nói nhỏ” mỗi chiều đi rẫy về. Những kỉ niệm đó khiến Sửu “buồn nôn trong lòng, chịu không nổi”. Trước khi nhảy xuống sông tự tử, Sửu gọi đứa con trai nhỏ: “Bố ơi, chết đi! Các con ở lại chăm ngoan, ngoan để mẹ theo cứu mẹ”. Lỗi tang tiễn biệt đã thể hiện tình cha con sâu nặng.

Cảm giác đau đớn vì nhớ con của Trần Văn Sửu khi ngồi trên cầu Mễ Túc được Hồ Biểu Chánh diễn tả chân thực và tinh tế. Cảnh hai cha con ông Trần Văn Sửu gặp nhau trên cầu Mễ Túc sau bao năm xa cách được ghi lại một cách cảm động. Cậu bé đến kịp lúc, chỉ cần chậm vài bước là bố đã đi về bên kia thế giới. Thấy mọi người chạy đến cầu, nó vội hỏi: “Ai đấy? Là cha hả cha?”, thì Trần Văn Sửu thò đầu ra khỏi thành cầu “ngó ngu” rồi. trong mắt anh, rồi ôm anh thật chặt”; cha anh trong lòng anh. Anh ấy có khóc, anh ấy khóc hay anh ấy chán nản? Cha! Con chạy đi đâu?” Cử chỉ, hành động và lời nói của đứa con tội nghiệp khiến người cha hoảng hồn, “mất trí rồi, máu trong tim nó đang đập thình thịch, nước đang chảy. Mắt anh rưng rưng, ​​anh xui xẻo đứng, không nói được lời nào”. Hai cha con cứ “ôm nhau khóc” Kiều). Tưởng em chết rồi, tưởng không bao giờ gặp lại. Nhưng giờ đây, trên cầu Mễ Túc quê ông, khi “trời trong trăng soi, sông ngọc”, cha con người nông dân hiền lành chất phác lại được gặp nhau, như thể trong một giấc mơ… Đây là một trong những đoạn hay nhất trong tác phẩm “Phụ tử nghĩa nặng”.Hổ Biểu Chánh đã dùng ngôn ngữ quê hương của người dân ở xóm lân để miêu tả tâm trạng của cha con Trần Vân Sửu một cách khá tinh tế và giàu cảm xúc.Cách chúng ta ngày nay gần một thế kỷ mới có được những trang văn xuôi phong phú như vậy, thật đáng quý.Nhà văn Hồ Biểu Chánh sinh ra và lớn lên ở miệt vườn châu thổ sông nước

Xem thêm bài viết hay:  Viết đoạn văn trình bày những việc làm thiết thực để bảo vệ môi trường, bảo vệ Trái Đất (5 mẫu)

Cửu Long, ngòi bút và tâm hồn ông gắn bó, hòa quyện với hơi thở và cuộc sống cần cù lao động của người nông dân Nam Kỳ nên ông mới có thể viết chân thực như vậy.

Trần Văn Sửu không được về quê sinh sống. Trưởng làng sẽ bắt, bạn sẽ phải ngồi tù. Nếu sự việc xảy ra, hạnh phúc và cuộc sống của hai con anh sẽ gặp rất nhiều khó khăn, trở ngại. Nếu ông lại ra đi, sống chui rúc trong các sóc của người Thổ ở Ba Si, Làng Thổ, ông sẽ nhớ con, lòng người cha sẽ ra sao? Tí cũng chỉ vì muốn đi theo cha, “đi theo làm lụng nuôi cha, khi cha mất con sẽ về”. Tục ngữ có câu: “Trẻ cậy cha, già cậy con”. Có phụng dưỡng cha mẹ lúc già yếu bệnh tật thì mới tròn đạo làm con. Một mình cha nghèo, một mình con phải làm lụng nuôi cha.” Chuyện cha trả vé hay cha lại ra đi, chuyện để cha đi một mình hay con theo cha về nước là Trăn trở của Trần Văn Sửu, Tí nên hai cha con “quanh quẩn đến sao mai mọc” để tìm lối thoát hợp lý Trước cái kết có hậu đầy nhân nghĩa, người cha được miễn truy tố, trở về quê hương để đoàn tụ với những đứa con thân yêu của mình.

Trần Văn Sửu và chú Tí, những con người chân lấm tay bùn, khuôn mặt sạm đen, quanh năm mắt xanh, không biết chữ nhưng cách sống, cách ứng xử của hai cha con thật cao đẹp. Trước bi kịch gia đình, tình cha con vẫn nặng trĩu nặng trĩu. Đặc biệt, Tí là người con hiếu thảo, hiếu thảo. Cha con ông Trần Văn Sửu là hiện thân của nhiều phẩm chất tốt đẹp của người nông dân Nam Bộ xưa và nay.

Xem thêm bài viết hay:  [Năm 2022] Tuổi trẻ học đường suy nghĩ và hành động để góp phần giảm thiểu tai nạn giao thông xem nhiều nhất (6 mẫu)

Xem thêm các bài văn mẫu về phân tích và lập dàn ý tác phẩm lớp 11:

cha-con-nghia-nang.jsp

Các bộ đề lớp 11 khác

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *