Đề bài: Phân tích nhân vật Việt và chỉ ra những nét đặc sắc về nghệ thuật trong truyện “Những đứa con trong gia đình” của nhà văn Nguyễn Thi

Nguyễn Thi là nhà văn Quân đội đã anh dũng hy sinh tại mặt trận Sài Gòn năm 1968. Truyện và ký xuất bản năm 1978 là tuyển tập của Nguyễn Thi, trong đó có truyện Những đứa con trong gia đình do ông viết. tháng 2 năm 1966. Bên cạnh những nhân vật như mẹ Tư Năng, chú Năm, chị Chiến, còn có một nhân vật Việt được tác giả xây dựng khá thành công, tiêu biểu cho con ngoan trò giỏi, người anh hùng thời chiến. người lính dũng cảm, anh hùng của quê hương. Tác phẩm này đã thể hiện một số nét đặc sắc trong nghệ thuật viết truyện ngắn của nhà văn Nguyễn Thi.

Việt là một thanh niên có tâm hồn trong sáng và tình yêu cuộc sống hồn nhiên. Hai má “mịn màng” như da vú trái. Nụ cười “lẻn lẹo”. Việt là em trai Chiến, con thứ của mẹ Tư Năng. Chiếc ná nạng “lang o” đã gắn bó với tâm hồn người Việt. Thuở nhỏ, Việt để đầu trần, lội vườn vác ná đi bắn chim. Lớn lên đi làm, chiếc súng cao su được gài sau lưng quần. Khi trở thành người lính Giải phóng quân, được trang bị súng tự động, đánh Mỹ một trận, chiếc súng cao su vẫn nằm trong túi áo Việt Nam. Chiếc súng cao su là kỷ vật tuổi thơ, là một phần thân thiết trong cuộc đời anh. Việt dùng nó để canh và bắn “bịch… bam!” báo cho cô chú, anh em cán bộ trong nhà xuống hầm bí mật khi giặc kéo đến.

Việt là cậu bé “hung hãn” thi đua với Chiến. Từ chuyện bắt ếch, chuyện bắn tàu chiến Mỹ trên sông Định Thủy, đến chuyện đăng ký tòng quân, Việt đều cạnh tranh với chị. Được mẹ nuông chiều, biết mẹ thường nhượng bộ nên anh mới hay đánh như vậy. Đó là một nét tâm lý dễ thương của tuổi thơ hồn nhiên.

Việt yêu thương, tin tưởng đồng đội biết bao, đặc biệt là anh Tánh, anh Công… nhưng Việt không nói với ai rằng mình có một người chị tên Quyết Chiến, tiểu đội trưởng đội nữ địa phương quân Bến Tre. Việt giấu chị như giấu riêng anh vì “sợ mất chị”. Năm lên hai tuổi, Việt đã từng trải qua những trận đánh ác liệt, ác liệt với giặc Mỹ nên không sợ giặc, không sợ chết, chỉ sợ ma. Lạc đơn vị, bị thương nằm một mình giữa chiến trường, anh “nằm thở không ra hơi” khi chợt nhớ đến con ma cụt đầu, gã có lưỡi mà các chị kể ở nhà…

Đêm trước ngày hai chị em ra trận, Chiến bàn với em trai thu xếp việc gia đình. Việt phó mặc mọi việc cho chị gái, chỉ ậm ừ cho xong “rồi lăn ra ngủ lúc nào không biết”. Nó vô tư và hồn nhiên.

Xem thêm bài viết hay:  Top 3 bài Phân tích nhân vật Bê-li-cốp trong tác phẩm Người trong bao hay nhất – Ngữ văn lớp 11

Việt là người có trái tim yêu thương. Bị thương nặng, nằm giữa trận địa, Việt ngất đi rồi tỉnh, tỉnh rồi lại ngủ ba bốn lần. Tôi nhớ mẹ, nhớ câu chuyện của mẹ khi còn con gái, nhớ đôi mắt “sáng ngời” của mẹ khi đứng trước họng súng quân thù, nhớ những kỷ niệm đau thương của những chị em theo mẹ lên huyện để “trở về”. cái đầu của bố””. Việt nhớ cái “cổ đỏ, đôi vai vạm vỡ” của mẹ khi chèo xuồng, nhớ tiếng gọi thân thương của mẹ: “Việt ơi ra đây nghe mẹ!”. Có nhiều đêm mẹ đi làm thuê làm việc đến canh hai, khi Việt thức dậy “ngửi thấy mùi cơm và mùi mồ hôi của mẹ ngay trên đầu”, sau ngày mẹ mất, nhất là đêm cuối cùng trước khi đi bộ đội, đom đóm từ ngoài vào đầy nhà. cây bần, Việt cảm thấy “mẹ đã đi đâu mất rồi”… Việt và Chiến khiêng mâm cúng mẹ, khi sang nhà chú Năm, Việt hứa với vong linh mẹ: “Chúng con sẽ về đánh giặc báo thù cho cha mẹ, đến khi nước nhà được độc lập, con sẽ đưa em về.” Nghe tiếng bước chân đều đều của Chiến, Việt “chạnh lòng thương cho cô em gái xa lạ”. Lần đầu tiên Việt nhìn rõ lòng mình đến vậy. Và mối thù Mỹ có thể sờ thấy, vì nó đè nặng lên vai anh. Việt càng yêu gia đình sâu đậm bao nhiêu thì càng căm thù kẻ thù bấy nhiêu, đúng vậy, “Vì ghét thì cũng yêu”!

Thương mẹ, thương chị, Việt nhớ và thương chú Năm lắm. Việt nhớ cuốn sổ của chú Năm ghi tất cả những gì “nhỏ nhặt” của gia đình chú, nhớ chú Năm thường bênh vực Việt, nhớ cái giọng giận dỗi đục ngầu của chú như gà gáy sáng. Chẳng hiểu sao câu hô của chú khi các chị em Việt Nam khiêng bàn thờ mẹ, câu hô “dát lên như hiệu hiệu dưới trời nắng chói chang, rồi ngừng lại như một lời thề quyết liệt”.

Việt là một người lính dũng cảm và anh hùng của Giải phóng quân. Anh ra trận bằng sức mạnh của truyền thống cách mạng của gia đình, sức mạnh của tình yêu thương cha ông…, sức mạnh của lòng căm thù quân xâm lược đã giày xéo quê hương.

Khi còn sống, mẹ cô từng nói với Việt: “Để mẹ thử nuôi nó cho bay, xem nó có làm được gì cho bố vui không?”. Ý nghĩ “trả thù” thôi thúc Việt ngày đêm. Chưa đủ 18 tuổi, anh vẫn tình nguyện nhập ngũ. Mới 2 tuổi, Việt Nam đã lập kỳ tích dùng súng thần công bắn tiêu diệt một xe bọc thép của giặc Mỹ. Bị thương nặng, toàn thân “đau nhói, chảy máu”, hai mắt sưng vù không nhìn thấy gì, mười ngón tay chỉ cử động được một ngón tay cái. Lạc đơn vị, đói khát hai ba ngày đêm. Tuy nhiên, ba viên đạn còn nằm dưới hộp, một viên đã lên đạn, Việt vẫn quay súng về phía địch khi nghe thấy tiếng xe bọc thép di chuyển mỗi lúc một gần. Việt quyết chiến đấu đến viên đạn cuối cùng, đến giọt máu cuối cùng: “Anh sẽ đợi em! Trên trời có em, dưới đất có anh, cả khu rừng này chỉ có mình anh. Nếu anh bắn em, anh cũng có thể bắn bạn. bạn”. Việt không đơn độc, anh tin: “Nghe tiếng súng, anh em chạy đến đâm chết mày!”.

Xem thêm bài viết hay:  Cảm nhận về nhân vật bé Hồng trong đoạn trích Trong lòng mẹ (dàn ý – 8 mẫu)

Gặp lại anh Tánh và đồng đội sau 3 ngày đêm bị thương nặng, một mình lạc giữa đơn vị giữa chiến trường, dù đã kiệt sức nhưng anh Việt vẫn giữ vững tinh thần sẵn sàng chiến đấu một chọi một với kẻ thù. , “ngón tay của anh ấy vẫn cử động, một viên đạn đã được lên đạn và xung quanh anh ấy, dấu vết xe bọc thép xếp hàng dọc”. Câu hỏi đầu tiên của Việt là về tin tức chiến sự. Và Việt bật cười khi nghe Tánh thông báo “hết rồi, hết trận rồi, hết rồi…”. Dáng điệu ấy, nụ cười ấy là những biểu hiện cao đẹp của nhân cách anh hùng của người con Tư Năng.

Cũng như Chiến, Việt là người con nêu cao truyền thống gia đình, tiếp nối con đường cách mạng của cha mẹ, “một lòng theo Đảng”, hăng hái ra trận với quyết tâm “phục thù không sợ thù dai”. dài” (Nguyễn Khoa Điềm). Chú Năm tự hào nói: “Việt dũng cảm”. Việt đã trở thành bản trường ca, hiện thân cho câu hát của chú Năm: “theo từng câu hát, có lúc Việt biến thành chiếc áo vá hay chiếc áo dài”. sông cá, có khi Việt biến thành chiến sĩ Trương Định. , ngọn hải đăng Gò Công, hay ngôi sao sáng Tháp Mười”. Chữ Việt là niềm tự hào và hy vọng của gia đình, là hình ảnh gần gũi của quê hương. Chữ Việt tượng trưng cho tình yêu gia đình, quê hương, tinh thần chiến đấu dũng cảm, khí phách anh hùng của những chàng trai đồng bằng sông Cửu Long trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước.Nhân vật Việt Nam là một thành công của Nguyễn Thi trong nghệ thuật xây dựng nhân vật và khắc họa nhân vật anh hùng.

Truyện “Những đứa con trong gia đình” đã thể hiện tập trung nhất những nét nghệ thuật của Nguyễn Thi trong cách kể chuyện, xây dựng nhân vật và sử dụng ngôn ngữ.

Truyện được kể theo ký ức Việt Nam. Mở đầu câu chuyện, Việt đang nằm trong bệnh viện dã chiến. Tiếp theo nói về trận đại chiến giữa các đồn điền cao su. Việt lập công lớn bị thương nặng mất đơn vị. Mê rồi tỉnh, tỉnh rồi mê… Việt nhớ lại tuổi thơ, nhớ lại những kỉ niệm về mẹ, về bác, về chị, về đêm ghi tên vào quân ngũ, về gửi bàn thờ mẹ… Kết cấu truyện rất hiện tại . thời hiện đại, tạo nên sự đồng tồn của thời gian và không gian (hiện tại, quá khứ, hôm nay và hôm qua, bệnh viện, chiến trường và quê hương), sự đồng hiện của sự kiện, nhân vật, tâm trạng. Tất cả các chi tiết đan xen với nhau nhưng không bị rối mà vẫn hấp dẫn, mạch lạc và chân thực, đó là lối trần thuật chuyên nghiệp của Nguyễn Thi.

Xem thêm bài viết hay:  Top 3 bài văn nghị luận Cuộc đấu tranh giữa thiện và ác trong truyện Tấm Cám hay nhất – Ngữ văn lớp 11

Đặc điểm thứ hai của nghệ thuật là xây dựng nhân vật. Mẹ Tư Năng, chú Năm, chị Chiến, Việt đều có những nét chung như hồn nhiên, yêu đời, thẳng thắn, quật cường căm thù, dũng cảm, gan dạ, yêu nước, thương gia đình, sẵn sàng hy sinh. vì chính nghĩa, v.v.. Nhưng mỗi nhân vật đều có đặc điểm và tính cách riêng. Vở và giọng hát của chú Năm. Cái nhìn “sáng lên” và câu trả lời: “Vợ Tư Năng đây!”, với tư thế kiêu hãnh của người mẹ Việt Nam đứng trước họng súng quân thù. Cái điệu cười ngoác mồm, điệu bộ “con cóc”, đôi chân “lố” của Chiến. Cái ná, cái cười “lẻn lẹo” của Việt Nam v.v… Đó là những chi tiết nghệ thuật rất đặc trưng mang tính cá thể hóa nhân vật khi khắc họa tính cách nhân vật.

Một thành công nữa của Nguyễn Thi là vận dụng một cách sáng tạo ngôn ngữ của người nông dân Nam Bộ trong tả cảnh, kể chuyện. Các từ láy: quan trọng, tím tái, gầy guộc, kính, nhớp nhúa, nhoè nhoẹt, thuốc… đã tạo nên màu sắc, không khí Nam Bộ, đem lại nhiều thú vui văn chương cho người đọc ngoài Bắc. . Ngôn ngữ nhân vật chân phương, mộc mạc thể hiện rõ nét tính cách, tâm lí của nhân vật. Đây là lời Bác Năm nói với anh Huyện đội trong đêm nhập ngũ: “Bác có lời với đồng chí Huyện đội, Hai cháu trung thành với Đảng như vậy, bác cũng mừng. Xin hai người ghi tên ở trên cho chúng ta, việc lớn nối tiếp việc lớn, việc nhỏ trong nhà sắp xếp khắc ghi”.

Tóm lại, đọc truyện “Những đứa con trong gia đình” Việt nhân vật, một chiến sĩ anh hùng đã để lại cho chúng ta rất nhiều tình cảm. Nguyễn Thi là một nhà văn giàu bản sắc, ông xứng đáng được tôn vinh là nhà văn của nông dân Nam Bộ thời chống Mỹ.

Xem thêm các bài văn mẫu lớp 12 luyện thi THPT Quốc gia:

nhung-dua-con-trong-gia-dinh.jsp

Các bộ đề lớp 12 khác

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *