Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ Bạn đến thăm hay nhất

Đề bài: Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ Bạn đến thăm nhà của Nguyễn Khuyến.

Bài giảng: Bạn đến thăm – Cô Trương San (GV )

Thơ Nguyễn Khuyến không nhiều khúc vui vì tâm trạng ông nặng trĩu nỗi buồn trước nỗi đau đất nước, trước thói đời thất thường, vô kỷ luật. Nhất là từ khi quan về sống ẩn dật tại quê hương, nỗi buồn trong thơ ông càng thêm sâu và đậm. Tuy nhiên, ca khúc Bạn đến chơi nhà là một nốt nhạc vui bất ngờ làm bừng sáng lên sự thông minh, hóm hỉnh vốn có trong con người Tam Nguyên.

Ẩn chứa trong bài thơ là tình bạn già thân thiết, keo sơn, vượt qua mọi ràng buộc của lễ giáo tầm thường. Cái nghèo vật chất không lấn át được tình cảm chân thành ấm áp.

Bài thơ làm theo thể thất ngôn, song không theo thể tứ đối (đề, thực, luận, kết), mỗi đoạn hai câu như thường lệ. Trong bài này, Nguyễn Khuyến chỉ dùng một câu làm câu chủ đề, câu thứ hai đã chuyển sang phần thực. Không có ranh giới rõ ràng giữa phần thực và phần lập luận. Hai câu 7 và 8 thì câu 7 là kết bài, chỉ có câu 8 là kết bài. Sự ngắt quãng này tạo nên nét độc đáo trong kết cấu bài thơ, đồng thời chứng tỏ khả năng sáng tạo của nhà thơ.

Lâu lắm rồi bạn mới về nhà.

Câu mở đầu giản dị, tự nhiên như lời chào hỏi chân tình của hai người bạn thân lâu ngày không gặp. Tuổi già là tuổi người ta thường cảm thấy cô đơn nên kaho rất khát khao có bạn để hàn huyên, tâm sự nên khi được bạn đến thăm, nhà thơ thực sự rất vui. Anh ấy gọi bạn là chú. Cách gọi dân dã, thân tình nhưng cũng rất trân trọng, thể hiện sự gắn bó thân thiết giữa chủ và khách. Câu thơ như một lời chào hỏi quen thuộc hàng ngày sẽ là tiền đề cho cách thuyết minh tiếp theo: Lâu ngày không gặp, nay mới có dịp về thăm nhà, thật quý! Vì vậy… chúng ta hãy thành thật, mong bạn hiểu và vui lòng tha thứ cho tôi!

Xem thêm bài viết hay:  Viết một đoạn văn cảm nhận về nhân vật người anh trong Bức tranh của em gái tôi (3 mẫu)

Sau Nguyễn Khuyến dứt áo từ quan, về nước Chiêm nghèo mất mùa, nhưng vẫn có bạn cũ thăm hỏi, ắt là tri kỷ; bởi thói đời phú quý tìm gian, khó lui thời gian. Thực sự xúc động, nhà thơ đã lấy sự giàu sang, quý giá của tình bạn để khỏa lấp sự nghèo khó về vật chất trong cuộc đời mình.

Theo nghi thức, khi có khách đến chơi, trước tiên chủ nhà phải có trầu nước để tiếp khách. Bạn bè thân thiết phương xa, lâu ngày không gặp, nhất thiết phải mời cơm mời rượu. Phố có quán, nhưng tìm đâu ra phố quê Nguyễn Khuyến? Cái hay của bài thơ bắt đầu từ ý này: Khi em đi vắng chợ đã xa.

Nhà thơ tâm sự với khách về sự tiếp đãi thiếu chu đáo của mình. Vừa bắt tay mừng mà tâm sự với đại ý: “Nhà vắng, chợ còn xa, mình già yếu không đi được” liệu họ có chạnh lòng? Nhưng bạn cũ chắc sẽ thông cảm vì lý do chủ nhà đưa ra nghe có vẻ đúng. Ở nhà cái gì cũng có, nhưng khó:

Ao sâu không thả được cá, vườn rộng người thưa khó đuổi gà. Bắp cải đang chửa, cà mới nhú, Bầu vừa rụng rốn, mướp đang ra hoa.

Hiểu bề nổi của ngôn từ, nhà thơ muốn giải thích cho bạn hiểu: Cá thì nhiều mà ao thì sâu. Gà không thiếu nhưng vườn rộng người thưa. Bắp cải, cà tím, bầu, mướp đều đang mang thai, còn nụ, mới rụng rốn và đang trong thời kỳ ra hoa. Tức là tất cả đang trong quá trình thực hiện, sắp thực hiện và chưa được sử dụng. Thế nên bữa cơm đãi khách đầy thịt cá hay đạm bạc rau cỏ là điều không thể. Thôi thì nói với nhau điếu thuốc, cốc nước, miếng trầu. Nhưng nói đến miếng trầu thì miếng trầu đã mất đi từ bao giờ: Mở đầu cuộc chơi không có miếng trầu, nhưng xưa miếng trầu là đầu câu chuyện. Người đọc dường như hình dung rõ nét sự vụng về, vụng về dễ thương của ông quan năm xưa, nay đã trở thành một ông già mộc mạc nơi thôn quê.

Xem thêm bài viết hay:  Top 5 cách mở bài Tư tưởng Đất Nước của Nhân Dân hay nhất

Nhưng nếu nhìn kỹ, chủ nhân không hề nghèo, ngược lại là một người giàu có. Câu thơ chỉ nói về hư vô, nhưng hàm chứa cái có. Nghèo đói vật chất hiện tại được thơ hóa thành sự giàu có trong tương lai. Có thể cá, gà, cải, cà, bầu, mướp không thiếu và nhà thơ đã đối xử rất tốt với bạn, và nội dung bài thơ chỉ là cách độc đáo của Tam Nguyên giới thiệu với bạn về cuộc đời. sự tằn tiện của tôi sau khi giã từ quan trường?!

Cách nói của nhà thơ là cố làm ra vẻ giàu có, nhưng thực ra anh ta rất nghèo và cái nghèo ấy dễ che giấu lắm! Anh biết tôi nghèo, ở nơi xa mà vẫn về thăm tôi, thế còn gì quý hơn! Tuy nhiên, ẩn chứa trong lời nói khiêm tốn của Nguyễn Khuyến là niềm tự hào về sự nghèo khó của mình. Tôi nghèo thật đấy, nhưng làm giàu và thay đổi cái nghèo ấy đâu có dễ! Trong bài thơ trên có nụ cười hóm hỉnh, thâm thúy của nhà Nho lớn.

Bác vào đây chơi với em là cái kết hay, là linh hồn của bài thơ. Tôi đối với tôi có nghĩa là một trái tim với một trái tim; bộ ba đến với tri kỷ. Thế thì tất cả những lễ nghi đó đều tầm thường, vô nghĩa. Chủ và khách có tình cảm rất cao, đó là điều quý giá mà vật chất không thể so sánh được. Ba tiếng ta, ta gợi cảm giác vui tươi, thân thiết. Bạn bè lâu ngày xa cách, nay đi xa khắp nơi, vượt qua tuổi già sức yếu để về thăm nhau, thật là đáng quý biết bao! Càng đáng quý hơn nữa là tôi và chú cùng nhau trốn tìm vào trong, lui về khu vườn để hưởng thụ hai chữ Thiên Lương. Sự gần gũi, tương đồng về tâm linh đã gắn kết chủ và khách như một. Những điều lịch sự và lịch sự đã bị xóa bỏ. Chỉ có niềm vui và sự vênh váo bao trùm lên tất cả. Tình bạn đó đã vượt ra ngoài những lễ nghi hiếu khách thông thường. Bạn đến nhà không phải vì mâm cỗ đầy mà để gặp gỡ nói chuyện cho thỏa lòng mong mỏi bấy lâu.

Xem thêm bài viết hay:  2 bài Phân tích bức tranh phố huyện lúc chiều tàn trong Hai đứa trẻ hay nhất

Đoạn thơ đã thể hiện sự tài tình trong cách dùng từ của Nguyễn Khuyến. Đáng chú ý nhất là cụm từ tôi và ta. Đại từ ta trong tiếng Việt vừa là số ít, vừa là số nhiều. Nguyễn Khuyến dùng cả hai nghĩa: tuy hai mà một. Từ with nối hai từ ta. Bạn và nhà thơ ngồi cạnh nhau thủ thỉ với nhau, hai người thành một. Đúng là không gì có thể thay thế được tình bạn thủy chung giữa hai chúng tôi.

Bài thơ Bạn đến thăm là tiếng lòng của nhà thơ và cũng là bức tranh phong cảnh làng quê bình dị, tràn đầy sức sống. Khu vườn với những luống cà tím, giàn mướp; Mặt ao lăn tăn gợn sóng, tiếng gà xào xạc trưa hè… là hiện thân của một tâm hồn mộc mạc, đậm đà, sâu lắng. Màu xanh trong của nước ao, màu xanh mơn mởn của cải, màu tím hoa cà, màu vàng tươi của mướp… đủ loại tươi mát, vui mắt và ấm lòng. Những điều tưởng như nhỏ nhặt ấy thực ra lại có sức an ủi lớn lao đối với trái tim đầy đau đáu của nhà thơ. Được đón bạn đến chơi nhà trong khung cảnh sôi động tràn đầy sức sống ấy, chắc chắn niềm vui của Tâm Nguyên sẽ còn nhân lên gấp bội.

Bài thơ nói về một tình bạn trong sáng và đẹp đẽ. Giọng thơ tự nhiên như lời nói hàng ngày của người nông dân chân chất, mộc mạc nhưng vẫn bộc lộ được nét tài hoa của ngòi bút Nguyễn Khuyến trong nghệ thuật tả cảnh, tả tình. Cảnh và tình hòa quyện vào nhau, hài hòa, bổ sung cho nhau tạo nên một bức tranh quê thuần khiết, trong lành và ấm áp.

Xem thêm các bài văn mẫu về tự sự, lập luận, suy nghĩ, cảm nghĩ lớp 7:

Các bài giải bài tập lớp 7 sách mới có:

ban-den-choi-nha.jsp

Giải bài tập lớp 7 theo sách mới môn học

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *