Cảm nghĩ về truyện ngắn hay nhất Sống chết mặc bay

Đề bài: Phát biểu cảm nghĩ về truyện ngắn “Sống chết mặc bay” của Phạm Duy Tốn.

Bài giảng Sống chết mặc bay – Cô Trương San (giáo viên )

Truyện ngắn “Sống chết mặc bay” của Phạm Duy Tốn được coi là “hoa đầu mùa” bởi đây là truyện ngắn đầu tiên viết bằng chữ quốc ngữ. Tuy còn mang đậm dấu ấn của văn học trung đại cả về nội dung và hình thức nhưng những vấn đề được phản ánh vẫn còn nguyên giá trị cho đến ngày nay. Nổi bật trong tác phẩm này là sự đối lập của hai giai cấp khi đứng trước vấn đề cấp thiết là sự sống còn của nhân dân.

Mở đầu câu chuyện là tình thế hết sức nguy cấp của con đê sông Nhị: “Đã gần một giờ đêm, trời mưa to, nước sông Nhị Hà lớn quá. Đoạn sông thuộc làng X, thuộc đối với chính phủ X, có vẻ khó xử quá, đã lậu hai ba đoạn rồi, nếu không sẽ hỏng mất.” Đối với nhân dân ta, đê điều là một trong những yếu tố quan trọng nhất trong quá trình sinh sống và canh tác. Nếu chẳng may đê bị vỡ thì nhà cửa, hoa màu, cây cối và cả con người sẽ chìm trong nước, tính mạng bị đe dọa nghiêm trọng. Con đê sông ở thôn X kia có nguy cơ bị vỡ, là tình thế ngàn cân treo sợi tóc.

Bị đe dọa trực tiếp đến tính mạng, người dân nơi đây ra sức hộ đê. Cảnh tượng ấy được tác giả miêu tả bằng ngòi bút hiện thực hết sức sinh động và đáng thương: “…có người xẻng, có người cuốc, có người xới đất, có người vót tre, có người thợ xây, có người xẻng, có người người thì xẻng, người thì cuốc, người thì vót tre, trong bùn ngập đến khuỷu tay ai cũng lết như chuột lột, trông thật khổ sở”. Khung cảnh vội vã, khẩn trương hiện ra ngay trước mắt người đọc. Mọi người đều nhận thức được tình thế nguy cấp lúc này và ai cũng đang dốc toàn lực để cứu con đê này. Hình ảnh trông rất buồn.

Xem thêm bài viết hay:  Dàn ý Phân tích bài Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc hay nhất

Không dừng lại ở đó, tình cảnh của người dân được tác giả đẩy lên cao trào: “Dù trống đánh dồn dập, tiếng ốc thổi không ngớt, tiếng người gọi nhau về, hình như ai cũng đã thấm mệt. trên trời vẫn mưa to, dưới sông nước cứ cuộn lên cuồn cuộn không ổn! Nguy hiểm lắm! Đê này vỡ mất rồi”.

Qua đoạn văn này, chúng tôi đã hiểu rằng những người ở đây đã túc trực từ rất lâu rồi chứ không phải ngày nào cũng có. Dù ai cũng bảo nhau phải nhanh lên nhưng sức người có hạn, ai cũng đã thấm mệt. Đọc đến đây cảm giác ngậm ngùi nghẹn ngào. Bao nhiêu hy vọng còn lại trong tình huống này? Ai cũng cảm nhận được hoàn cảnh nguy nan, éo le và bi đát đang cận kề từng người dân ở ngôi làng X này.

Tác giả miêu tả cảnh con người đang phải gồng mình chống chọi với thiên tai một cách cụ thể, tỉ mỉ để chuẩn bị cho sự xuất hiện của một cảnh tượng hoàn toàn trái ngược diễn ra trong gia đình: “…quan trọng là cha mẹ đâu?

Thưa rằng: Trong nhà ấy, cách chừng bốn năm trăm thước. Đình ấy cũng ở trên đê, nhưng cao ráo, vững chãi, nước có lớn đến mấy cũng chẳng sao.” Trong cảnh người người nhốn nháo, tác giả kể chuyện cha mẹ viên quan mải mê rong chơi. tổ tôm cùng đám. Quan lại dưới quyền được cử đi, binh lính được hầu hạ, phục vụ tận nơi. Giọng điệu đầy sự mỉa mai, mỉa mai và phẫn uất. Người cha, người mẹ cũng đích thân chỉ đạo hộ đê, nhưng không cùng người, nhưng ông ở trong đình làng, một không gian đầm ấm với những món ăn sang trọng, xa hoa: “đèn đăng sáng trưng, ​​đình đình sáng trưng, ​​quân lính rộn ràng đi lại.” “Ngồi uy nghiêm. Tay trái đặt trên đầu gối gập, chân phải duỗi ra để người nhà ngồi xuống đất gãi.” Cha, mẹ là thế nhưng xung quanh ông có đủ “thầy cô, thầy nhất, thầy nhì, trưởng”. tướng” ngồi cùng nhau phục bài. Cả một hệ thống quan lại ăn lộc của dân nhưng lại có chút thờ ơ với sự sống còn của dân. Khung cảnh nơi đây dường như không liên quan gì đến tình hình hộ đê. Trong khi ngoài trời “mưa gió ầm ầm, thiên hạ hoang mang, trăm họ đều chăm chỉ, gội gió tắm mưa như bầy kiến ​​đậu trên đê”, trong đình làng, dù chỉ là bữa tiệc tôm thôi, nhưng người đàn ông kia vẫn giữ được trật tự trên dưới và không khí trang nghiêm như chốn công cộng. Cơn mê cờ bạc của tên quan diễn ra ngay trên mặt đê, ngay trên sinh mạng của hàng nghìn người dân. Chứng kiến ​​sự tàn ác và vô liêm sỉ của bọn thống lý, nỗi đau thấu đến Đỉnh điểm của nó là lúc đê vỡ – nỗi đau mất mát của nhân dân cũng là lúc viên quan lớn tiếng đánh bài – viên quan vỗ đùi đau có gì đáng tiếc nỗi đau còn hơn cả niềm vui trò chơi ô tô đs. Cảnh vỡ đê được tác giả miêu tả thật chi tiết và thấm thía: “Chà, trong khi bọn quan lớn đang chơi lớn như vậy, thì khắp vùng ấy, nước tràn vào, cuốn thành vực sâu, nhà cửa đóng băng, lúa ngập, người sống không chỗ ở, người chết không chỗ chôn, lênh đênh trên mặt nước, một bóng một mình, một cảnh bi đát, biết sao cho xiết”. Dẫu biết rằng cuộc sống nghèo khó của người dân do thiên tai gây ra, nhưng nỗi đau sẽ vơi đi bao nhiêu nếu cha mẹ không vô cảm trước tính mạng của con cái như thế.

Xem thêm bài viết hay:  Cảm nhận về bài thơ Thu Hứng (Cảm xúc mùa thu) của Đỗ phủ hay nhất – Ngữ văn lớp 10

Câu chuyện kết thúc với một cái kết buồn. Việc tác giả sử dụng nhuần nhuyễn bút pháp miêu tả kết hợp biểu cảm, cùng với nghệ thuật tương phản bậc nhất đã làm cho câu chuyện được đẩy lên cao trào, giúp người đọc nhận ra được cảnh ngộ của câu chuyện. nhân dân và bộ mặt gian ác, vô liêm sỉ của bọn quan lại. Câu văn bản ngữ làm cho nhịp điệu truyện cân đối, thấm đượm không khí thời đại.

Với truyện ngắn này, Phạm Duy Tốn đã mở ra một kỷ nguyên mới cho nền văn học nước nhà, đó là sự ra đời của nền văn học viết bằng chữ Quốc ngữ. Tác phẩm đã đặt nền móng đầu tiên cho sự phát triển của nền văn học nước nhà trong thời kỳ sau.

Xem thêm các bài văn mẫu về tự sự, lập luận, suy nghĩ, cảm nghĩ lớp 7:

Các bài giải bài tập lớp 7 sách mới có:

Giải bài tập lớp 7 theo sách mới môn học

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *