Đề bài: Phân tích hình ảnh người phụ nữ trong bài thơ Tự Tình II

Bài giảng: Tự Yêu – Cô Thúy Nhàn (GV )

Trong xã hội phong kiến ​​với những lễ giáo khắt khe, người phụ nữ luôn phải chịu nhiều cay đắng, thiệt thòi. Họ bị ràng buộc bởi “Tam tòng tứ đức”, bởi “Thiện hạnh” và đánh mất quyền làm chủ, quyền hạnh phúc của mình. Nó là nguồn cảm hứng cho những nhà văn, nhà thơ luôn có tấm lòng nhân ái, thương người. Hồ Xuân Hương là nữ thi sĩ có nhiều tác phẩm viết về đề tài người phụ nữ nhưng cũng là để thương tiếc cho thân phận của mình. Tuyển tập Tự tình gồm ba bài thơ, là sự phản ánh độc đáo những tâm tư, tình cảm của nhà thơ. Trong đó Tự tình bài II được coi là bài thơ hay nhất khắc họa hình ảnh người phụ nữ với đời sống tình cảm không trọn vẹn, đã quá già nhưng luôn khao khát một hạnh phúc bình dị, đời thường. .

Người đàn bà xuất hiện trong hoàn cảnh không gian và thời gian là màn đêm tĩnh mịch, con người trở nên cô đơn, nhỏ bé, lạc lõng với bao nhiêu cay đắng ân hận cho thân phận tủi nhục.

“Đêm khuya vang tiếng trống gác

Trần mặt hồng với nước non”

Người phụ nữ ấy có vẻ đẹp “mặt hồng” bên ngoài cũng là để chỉ phẩm hạnh, “tâm trinh” bên trong nhưng lại chịu số phận bất hạnh, dở dang. Từ “trơ” ở đầu câu càng nhấn mạnh nỗi đau. Về tính cách, Hồ Xuân Hương có sự mạnh mẽ, táo bạo, rồi lại là sự thách thức, trơ trọi của một con người chịu quá nhiều phiền muộn đau thương mà vẫn dửng dưng với “nước non”. . “Mặt đỏ” gợi sự rẻ tiền và bị coi thường. Người phụ nữ đầy vẻ đẹp về hình thể lẫn tâm hồn nhưng lại phải sống cuộc đời đau khổ, tủi hờn về số phận.

Xem thêm bài viết hay:  50+ mẫu Viết bài văn nêu suy nghĩ của em về Người (Bác Hồ) | Văn mẫu lớp 9

Hồ Xuân Hương ý thức được thân phận của một người phụ nữ sống trong chế độ phong kiến ​​thối nát phải chịu nhiều bất công nên muốn mượn chén rượu, chút hương thơm để quên đi nỗi sầu. Nhưng càng uống, cô càng tỉnh, càng nhận ra thực tại đau khổ, cô luôn ở trong vòng luẩn quẩn của nghịch cảnh cuộc đời.

Bà chúa thơ Nôm không phải là người phụ nữ cam chịu, chấp nhận số phận mà luôn mang trong mình cá tính phản kháng mãnh liệt. Bà đã từng lên tiếng miệt thị, khinh thường những kẻ vô dụng trong xã hội cũ rằng:

“Vì điều này, tôi có thể thay đổi số phận của mình để trở thành một cậu bé

Đó là bao nhiêu chủ nghĩa anh hùng.”

Con người tự tin, dám khẳng định mình không bao giờ chấp nhận nghịch cảnh mà ngược lại có ý thức phản kháng mạnh mẽ, muốn vượt lên số phận, khao khát hạnh phúc đời thường. Cô nhìn thấy ở những điều nhỏ bé tưởng chừng như yếu ớt nhưng lại chứa đựng sức sống dồi dào

“Xiên đất rêu thành cục

Xuyên qua chân mây đá”

Dưới con mắt của một tâm hồn mạnh mẽ, những vật vô tri vô giác như rêu, đá cũng chứa đầy nhựa sống có thể “xiên”, “đâm” cả những vật to lớn, bao la là “mặt đất”. , là “chân mây”. Người phụ nữ trong xã hội phong kiến ​​không phải ai cũng có nhận thức và có thái độ cứng rắn như Hồ Xuân Hương.

Xem thêm bài viết hay:  Tả thầy (cô) hiệu trưởng trường em (Dàn ý – 5 mẫu) – Tập làm văn lớp 5

Càng phản kháng, khát vọng hạnh phúc càng lớn. Người phụ nữ cần và xứng đáng có một mái ấm gia đình, được chồng yêu thương chăm sóc, đầu ấp tay gối bên cạnh chồng chứ không phải cô độc, đơn chiếc giường trong đêm lẻ loi, hiu quạnh.

Nhưng càng hy vọng lại càng thất vọng, thương thân phận quá

“Mỏi xuân rồi lại xuân

Một mảnh tình sẻ chia con nhỏ!”

Hồ Xuân Hương ngao ngán, ngao ngán khi ngày qua ngày, năm này qua năm khác, “xuân đi xuân lại” mà vẫn lẻ loi một mình, nàng cũng ngậm ngùi cho tuổi trẻ qua đi, tuổi thì thêm mà tình thì chẳng bao giờ vơi. trọn vẹn, được yêu thương theo đúng nghĩa của một người vợ. Mảnh tình ấy vốn đã mong manh, lại còn phải “chia năm sẻ bảy” để rồi chỉ còn “bé con”. Dù là nàng thơ tài hoa, giỏi giang, xinh đẹp và đức độ nhưng phải chăng vì “trời đánh theo thói ghen tuông” mà nàng đã không thể vượt qua được nghịch cảnh của số phận.

Ngậm ngùi cho thân phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến ​​xưa đã khiến Nguyễn Du, nhà thơ nhân văn của nhân loại, phải thốt lên:

“Nỗi đau cho thân phận đàn bà

Lời rằng bạc mệnh cũng là chung”.

Bằng tài năng sử dụng ngôn ngữ dân tộc cùng với những thủ pháp nghệ thuật độc đáo, bài thơ Tự tình II của Hồ Xuân Hương đã khắc họa hình ảnh người phụ nữ trong xã hội phong kiến ​​luôn chịu nhiều bất hạnh, cay đắng. nhưng không ngừng khao khát hạnh phúc gia đình, hôn nhân viên mãn, có thể làm chủ vận mệnh của mình. Bên cạnh đó, tô thắm thêm vẻ đẹp và những phẩm chất, đức tính của người phụ nữ Việt Nam cần được gìn giữ và tiếp nối.

Xem thêm bài viết hay:  Tả cảnh đường phố vào giờ tan tầm hay nhất

Xem thêm các bài văn mẫu về phân tích và lập dàn ý tác phẩm lớp 11:

tu-tinh.jsp

Các bộ đề lớp 11 khác

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *