Đề bài: Phân tích bài thơ Hầu trời của Tản Đà

“Tản Đà con người hai thế kỷ”. Toàn bộ cuộc đời, lối sống và sự nghiệp văn học của ông được đánh dấu bằng hai thời đại: trung đại – hiện đại. Ông xuất thân trong một gia đình quan lại phong kiến, giữa thời kỳ giao thoa Đông Tây trong thời Hán học đang suy tàn, Tây học mới bắt đầu nên nhà thơ không theo nghiệp thơ làm quan mà mưu sinh bằng nghề làm quan. làm thơ, viết văn. báo chí, viết lách. Thơ ông có thể coi là gạch nối giữa hai thời đại. Trong đó, nổi bật nhất là bài thơ Hầu trời thể hiện cái tôi cá nhân buông thả, tự do khẳng định mình bằng cảm hứng lãng mạn nhưng không thoát li hiện thực xã hội. Khác với các nhà thơ trung đại sử dụng thể thơ cổ như: Thất ngôn, tứ tuyệt, lục bát hay song thất, lục bát, các nhà thơ sử dụng thể thơ thất ngôn, tự do, không gò bó. Cấu trúc gì nên mạch cảm xúc được thể hiện rất thoải mái, xuyên suốt cả bài.

Mở đầu tác phẩm của nhà thơ thành một câu chuyện độc đáo và rất duyên dáng bằng bốn câu thơ:

“Tối hôm qua không biết có phải hay không

Đừng hoang mang, đừng mộng mơ

Hú hồn thật! Thật trơ trẽn! Cơ thể thật!

Thật tuyệt vời khi là người hẹn giờ đầu tiên.

Tác giả là chủ thể của câu chuyện nhưng lại không biết “có hay không”, điều này càng khiến người đọc bối rối vì hai từ phủ định “không”, “không” tạo ra sự nghi ngờ, khơi dậy sự tò mò, bán tính. còn nghi ngờ, nhưng nhà thơ đã khẳng định ngay câu chuyện đó là có thật bằng bốn chữ “có thật” được lặp đi lặp lại để củng cố niềm tin của người đọc vào câu chuyện mà nhà thơ sắp kể, tạo nên sức hấp dẫn của “Sự thật được đề cao”. thích thú kỳ diệu”. Đúng như nhận xét của Xuân Diệu, “Bỗng vào câu đầu tiên còn giả vờ đặt câu hỏi một cách khách quan, nghi ngờ theo khoa học, để rồi ba câu cuối hoàn toàn khẳng định và ức hiếp người ta”.

Xem thêm bài viết hay:  50+ mẫu Cảm nhận 4 câu thơ đầu đoạn trích Cảnh ngày xuân | Văn mẫu lớp 9

Tiếp theo, nhà thơ trình bày lí do, thời gian, không gian mà mình “lên tiên” vì canh ba không ngủ được nên dậy uống nước vẫn chưa ngủ được nên ra ngoài. để “chơi trăng”. Chợt có hai nàng tiên hiện xuống nói:

“Trời nghe nhân gian ngâm nga

…Chúc bạn đọc tốt, Chúa đã nghe thấy”.

Đó là lý do tại sao các nhà thơ được phép ngâm thơ ở nơi “thiên đình”. Bằng tất cả cảm hứng của mình, nhà thơ tài hoa Tản Đà đã ngâm thơ cho Trời và các tiên nghe với sự hài lòng và tâm đắc tột độ. “Đọc hết vần đến văn xuôi

Giọng càng hay càng tốt.”

Nhà thơ đưa người đọc vào câu chuyện của mình một cách tự nhiên để cùng mình chia sẻ giây phút “vui lạ lùng” khi phụng sự trời bằng văn chương.

Thơ Tản Đà được Trời khen “Trời nghe, Trời cũng hay” và được thần tiên cảm động “Lòng mở, cơ thè lưỡi”, “mày mày”, “lắng tai”. , “Đọc xong mỗi bài vỗ tay”. Nhà thơ tự do tự do khẳng định tài năng và cái tôi cá nhân khi liệt kê các tập thơ như: văn lí luận “Khối yêu”, tiểu thuyết vở kịch “Khối yêu con”, tiểu thuyết “Cổ tích”, “giấc mơ”, đời sống văn học “Tấm gương”, “sáu tuổi” và cuối cùng là cuốn “Tám tuổi”. Văn thi sĩ được trời khen “Văn đã phú thay muôn phương”, “Văn hay”, “Văn trần ít lắm”, trong khi bọn yêu tinh thì tranh nhau: “Mày vác về đây mà bán. .chợ trời”. Qua lời ngợi ca Trời và các nàng tiên dành cho nhà thơ, người đọc thấy được tài năng văn chương hiếm có của Tản Đà khiến cõi thần tiên cũng phải động lòng, khen ngợi văn hay chữ tốt.

Nhà thơ, khi được trời hỏi tên, quê quán, đã không ngần ngại nói rõ danh tính của mình:

“Tôi tên Khắc Hiếu, họ Nguyễn

Sinh ra ở châu Á đến trái đất

Sông Đà Núi Nước Nam”

Trong thơ ca trung đại với đặc điểm cái tôi cá nhân bị lu mờ, cũng có không ít trường hợp người tự cao tự đại đã không ngần ngại gọi mình là Hồ Xuân Hương “Cây cau nhỏ, miếng trầu này/ Của Xuân Hương đã tàn .rồi” hay Nguyễn Công Trứ với bài thơ “Ông Hi văn tài bộ đã vào chuồng”. Tuy nhiên, cách nói của Tản Đà đặc biệt hơn các nhà thơ trước. Ông công khai lý lịch rõ ràng và rất hiện đại với đầy đủ họ tên, quê quán, quốc tịch, châu lục, hành tinh… Dù chỉ qua vài dòng truyện của Tản Đà, ta cũng thấy được một con người tài hoa và những phẩm chất đáng quý của ông. Nhà thơ ý thức được tài năng văn chương của bản thân và tự tin bộc lộ cái tôi cá nhân không chút ngại ngần, không những thế ta còn thấy được tấm lòng yêu nước sâu sắc của người trí thức hào hoa công khai trong “Sông Đà”. Giận nước Nam” trong hoàn cảnh chủ quyền đất nước bị xâm lược, độc lập dân tộc bị đe dọa. Điều đó khẳng định tinh thần tự hào dân tộc của nhà thơ.

Xem thêm bài viết hay:  Top 4 bài phân tích, cảm nhận bài thơ Hứng trở về của Nguyễn Trung Ngạn hay nhất – Ngữ văn lớp 10

Mặc dù cảm hứng chủ đạo của bài thơ là lãng mạn nhưng nhà thơ không vì sự thăng hoa của mình mà trốn tránh hiện thực cuộc sống. Nhà thơ không ngại trình bày hoàn cảnh của mình cũng như nhiều nhà văn khác trên đời:

“Chúa ơi, tôi thực sự nghèo”

…Biết làm gì mà dám theo”.

Nhà thơ đang sống trong cảnh “Văn rẻ như bèo”, việc so sánh văn với bèo cho thấy giá trị của thơ không có chỗ đứng, số phận của ông cũng như nhiều nhà văn, nhà thơ khác lúc bấy giờ. : ruộng đất không có, kiếm lời rất khó vì giấy người, mực người, thuê thợ in, quanh năm làm lụng không đủ ăn, tuổi già sức yếu, học hành ngày một sa sút , cuộc sống thật bấp bênh. . Nhà thơ vốn là người tài hoa trong lĩnh vực văn chương nhưng cả đời phải sống cảnh nghèo khổ, lo cơm áo gạo tiền mà vẫn không xong: “Hôm qua tiền nhà không có/ Tất cả đêm trằn trọc không nghĩ ra thơ câu nào”. Chính xã hội thực dân nửa phong kiến ​​đã đối xử bất công với những cây bút tài hoa như Tản Đà và giới văn nghệ sĩ, người ta chạy theo lối Tây lố bịch mà quên đi giá trị của nền văn học dân tộc.

Lời Chúa mà Tản Đà không phải bị đày xuống trần gian mà được Chúa gửi đến “Việc ấy của người” cùng với lời động viên: “Cứ đi làm ăn trở về/ Đừng sợ sương tuyết” củng cố niềm tin, cho hy vọng hơn trong cuộc sống. Qua đó cho ta thấy nhà thơ có cái nhìn tích cực về cuộc sống của những người dân chân chất thật thà. Nếu như giọng thơ trước rất vui tươi, hào hứng khi khẳng định cái tôi cá nhân, thì ở đây ta thấy xót xa, ngậm ngùi và cũng buồn biết bao khi gà gáy, khi người tỉnh dậy cũng là lúc nhà thơ trở về. trở về thế giới thực trong sự tiếc nuối:

Xem thêm bài viết hay:  Dàn ý Phân tích truyện ngắn Những ngôi sao xa xôi hay nhất (3 mẫu) – Ngữ văn lớp 9

“Một năm ba trăm sáu mươi đêm

Làm thế nào bạn có thể lên thiên đường mỗi đêm?”

Tác phẩm khép lại thành công khi thể hiện cái tôi cá nhân ấn tượng, táo bạo, mãnh liệt. Nhà thơ mượn lời trời để thể hiện tài năng riêng của mình với những cảm xúc được bộc lộ một cách tự do, tự tại khi chọn thể thơ thất ngôn bát cú dài. Ngôn ngữ gần gũi đời thường ít ước lệ mà giàu hình ảnh gợi. Phong cách kể chuyện hấp dẫn, giọng kể bình dân, hài hước, hóm hỉnh có sức lôi cuốn người đọc vào câu chuyện rất tự nhiên và hấp dẫn.

Bài thơ “Cầu trời” đã thể hiện phong cách thơ rất “ngốc nghếch” nhưng vẫn phảng phất tâm hồn lãng mạn của Tản Đà, đúng như nhận xét của Xuân Diệu “Chủ nghĩa lãng mạn cá nhân đã rạn nứt trong văn học Việt Nam những năm đầu thế kỉ XX của Tấn Đà_Nguyễn Khắc Hiếu”. Tác phẩm đã để lại trong chúng ta nhiều ấn tượng về phẩm chất và tài năng của một con người được coi là gạch nối giữa hai thế kỷ.

Xem thêm các bài văn mẫu về phân tích và lập dàn ý tác phẩm lớp 11:

hau-troi.jsp

Các bộ đề lớp 11 khác

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *