Đề bài: Phân tích nhân vật Tnú – người anh hùng phi thường của làng Xô Man trong cuộc kháng chiến chống Mĩ (Truyện “Người rừng xà nu” của Nguyễn Trung Thành)

“Sầu rừng” của Nguyễn Trung Thành là một kiệt tác văn học thời chống Mĩ mang đậm khuynh hướng sử thi.

Trong cuộc chiến tranh nhân dân thần kỳ của làng Xô Man, nhân vật Tnu mang tầm vóc của một người anh hùng phi thường, để lại trong chúng ta bao nhiêu xúc động và khâm phục.

Có thể nói nhân vật trung tâm của truyện “Rừng rắn” là Tnú. Trong ngôi nhà bàng, quanh bếp lửa đỏ, trong một đêm mưa gió, trước sự chứng kiến ​​của đông đảo dân làng, bà Mết đặt bàn tay chắc nịch lên vai Tnú và giới thiệu: “… anh đi giải phóng quân đi đánh giặc. , nay anh trở về thăm làng Một đêm… Anh là Rơm của anh Bố mẹ mất sớm, làng Xô Man này nuôi anh Cuộc đời anh cơ cực nhưng “lòng anh trong như nước suối làng ta” .Tnú vốn là một cậu bé giàu nhân cách, vào rừng học chữ với anh Quyết, anh không học giỏi bằng Mai…, anh giận “gãy mất tấm tre…”, bỏ vào trong ngồi suối cả ngày, rồi anh tự lấy đá đập vào đầu mình. , anh ấy đã chảy rất nhiều máu. Tnú hay quên lời, nhưng khi đi rừng hay đi đường núi, “đầu anh sáng lạ thường”. Địch bao vây, phục kích, Tnú trèo lên cây cao nhìn tứ phía “xé rừng. đi, đi qua tất cả các cuộc bao vây. Băng qua sông suối, Tnú chọn một thác nước mạnh và bơi qua đó, anh “cưỡi lên thác băng như cá kình”, và Tnú biết, “qua dòng nước lặng Mỹ – Diệm thường đầu hàng, nơi nào nước mạnh thì anh làm không mong đợi.” Khi chẳng may rơi vào tay địch, họng súng của địch mai phục “chỉa vào quân thù”. lạnh tai”, Tnú vội “nuốt lá thư” do ông Quyết gửi về huyện bằng chiếc lá dong. Lưng Tnú ngang dọc vết dao chém của quân thù nhưng Tnú vẫn bất khuất, hiên ngang. Ba năm tù ở Kông Đến lượt, Tnu vượt ngục, Tnú đọc bức thư tuyệt mệnh của Quyết cho dân làng Xô Man trước khi chết, Quyết dặn “Mày phải học viết cho giỏi, thay tao làm quan”. Lần thứ hai, Tnu lên Ngọc Linh lại lên núi, không lấy đá trắng làm phấn như ba năm trước mà lấy bao đá mài, làng Xô Man chuẩn bị khởi nghĩa: phát rẫy trồng pôm-chu xanh cả núi rừng, thức ở đêm ngày mài giáo, Tú trở thành đội trưởng đội du kích, khiến ác Đức lớn tiếng rống lên “Con cọp đó không giết nó sớm, nó loạn cả núi rừng!”, vợ con bị chúng bắt. địch tra tấn dã man đến chết, Tun cùng đội du kích rút vào thành e rừng, anh nghiến răng “chặt mấy chục trái sung lúc nào không biết”. Đôi mắt anh trở thành “hai cục máu đông”. Thương xót và căm thù tột độ, Tnú không thể kìm lòng mình được nữa, với hai bàn tay không, anh đã nhảy vào lòng quân thù để mong cứu được vợ con. Tnú là con người sắt đá. Bọn giặc trói Tnú bằng dây rừng, dùng giẻ tẩm xà bông đốt mười đầu ngón tay của Tnú. Lửa cháy trong lồng ngực, bỏng trong bụng. Mặn máu nơi đầu lưỡi “cháy, cháy ruột! Anh Quyết? Lửa ơi, không, Tnú có khóc không? Không?” Ngọn lửa rắn và sức nóng của nó soi sáng lòng trung thành vô bờ bến đã hun đúc khí phách hiên ngang của Tnú lên tầm cao phi thường? Khi Tnú hét thật to cũng là lúc tiếng bước chân “rầm rầm” quanh ngôi nhà chim ưng, nhiều tiếng hét dữ dội hơn… Ngôi nhà đại bàng chuyển động. Giọng ông già vang lên: “Chặt! Chém hết!”. Và lửa cháy khắp rừng…

Xem thêm bài viết hay:  Người ấy (bạn, thầy, người thân, …) sống mãi trong lòng tôi (dàn ý – 10 mẫu) – Ngữ văn lớp 8

Mẹ con bà Mai bị giặc giết. Lưng Tnú đầy những nhát dao của quân thù. Mười ngón tay của anh, ngón nào cũng bị Đức đốt. bà Nhàn, ông Xứt, ông Quyết,… những người thân yêu của ông đã bị giặc sát hại. Vết thương lành, Tnu đi tìm cách mạng, vào Giải phóng quân tìm diệt bọn Đức ác ôn, kẻ ở lại rừng, kẻ ngoan cố chui xuống hầm ngầm…

Tú còn có một tâm hồn đẹp, giản dị và trong sáng. Tâm hồn anh vẫn ôm ấp hình ảnh quê hương. Ba năm đi bộ đội giải phóng đánh giặc, một đêm trở về làng, gốc cây bên đường gợi lên trong lòng ông một kỷ niệm về Mai, “kỷ niệm ấy cứa dao vào tim”. . Tnú yêu làng, yêu những hầm hố, những giàn khoan nhọn hoắt của làng mình, yêu dòng nước mát,… Điều Tnú nhớ nhất về làng, kỉ niệm dằn vặt trái tim anh suốt ba năm trời là “tiếng sâu kêu, rộn ràng tiếng chày của các bà các cô Strá, của mẹ ngày xưa, của Mai xứ Dít, từ ngày mới lọt lòng đã nghe tiếng chày…”.

Từ thấm đẫm tầm vóc của người anh hùng trong sử thi. Lòng trung thành, tinh thần anh dũng, bất khuất của Tnú khiến chúng ta khâm phục; Tâm hồn giản dị, trong sáng và thủy chung của anh đã làm chúng tôi cảm động, yêu mến. Nguyễn Trung Thành xây dựng nhân vật Tnú bằng tất cả sự chắt lọc tâm hồn, tưởng không viết, không tả… mà hình như, ông là một nghệ sĩ tạc tượng Tnú, người anh hùng của thời đại có chất . Chất liệu siêu kim loại!

Xem thêm bài viết hay:  Thuyết minh về đồ dùng học tập, sinh hoạt hay nhất (dàn ý – 8 mẫu)

“Rừng rắn” là truyện ngắn thấm đẫm màu sắc sử thi, huyền thoại. Hình thức kể chuyện qua nhân vật Già làng gợi không khí thiêng liêng truyền thống. Mái nhà bàng là nơi quần tụ của dân làng Xô Man, cũng là nơi để họ trừng trị bọn ác ôn khát máu, bọn tay sai Mỹ – Diệm. Rừng động, lửa cháy, chiêng vang dội, đại bác của giặc, xà ích lao như vũ bão, tiếng giáo mác vót nhọn… Tất cả thật hào hùng và bi tráng. “Rừng rắn” đã nêu lên một chân lý cách mạng: “dạ, các con, nhớ lấy, nhớ lấy. Sau này, khi chết, nhất định phải đền mạng cho con cháu: Tụi nó đã cầm súng rồi, mình phải cầm súng! “. Thông qua chủ đề đó, cây xà nu, Tnú và dân làng Xô Man hiện lên mang tầm vóc anh hùng, tiêu biểu cho chủ nghĩa anh hùng trong thời đại Hồ Chí Minh.

Xem thêm các bài văn mẫu lớp 12 luyện thi THPT Quốc gia:

rung-xa-nu.jsp

Các bộ đề lớp 12 khác

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *