Đề bài: Phân tích quá trình Chí Phèo tha hóa từ một nông dân hiền lành chất phác thành một kẻ tha hóa cả tâm hồn lẫn ngoại hình. Tuy nhiên, Chí Phèo vẫn là con người.

“- Ai cho tôi thật lòng? Làm sao tôi hết chai trên mặt này…?”

Trước khi đâm chết Bá Kiến và tự kết liễu đời mình, Chí Phèo – nhân vật trong tác phẩm cùng tên của nhà văn Nam Cao đã hét lên như thế. Câu chuyện về một người đàn ông đi xin lương thiện, xin những chiếc lọ xóa đi khuôn mặt của chính mình trong câu chuyện cổ tích đã khiến biết bao thế hệ độc giả thổn thức suốt nhiều chục năm qua. Rắc rối nào đã đẩy người đó vào tình huống trớ trêu đó? Ở truyện ngắn được coi là kiệt tác của Nam Cao – Chí Phèo, người đọc đã tìm được câu trả lời. Đó là quá trình tha hóa của nhân vật Chí Phèo, từ một người nông dân chất phác, hiền lành trở thành một kẻ tha hóa cả tâm hồn lẫn ngoại hình, nhưng Chí vẫn còn tình người.

Chí Phèo ra đời năm 1941, khi những tác phẩm về đề tài nông dân đã quá cũ. Thậm chí, để tăng sự hấp dẫn và tò mò cho độc giả, một nhà xuất bản còn đổi nó bằng một cái tên thời thượng hơn. Nhưng không, bằng tài năng và sự sáng tạo độc đáo của mình, Nam Cao đã viết nên số phận của người nông dân với những nét riêng và khác người. Ngay từ nhan đề, sau đổi tên là Chí Phèo, cũng đã gợi cho người đọc về một hiện tượng của xã hội nông thôn Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám – 1945. Từ Chí biến thành Chí Phèo là câu chuyện về cuộc đời một con người trượt dài xuống dốc của sự tha hóa. Cho đến khi tôi muốn dừng lại, tôi muốn quay lại, nhưng tôi không thể nữa.

Sẽ chẳng có gì đáng nói nếu con người sinh ra trong hoàn cảnh thiệt thòi, kém may mắn để rồi sa ngã, biến chất. Là do hoàn cảnh sinh ra không có cha mẹ, không có người dạy dỗ, nuôi nấng đàng hoàng… Nhiều định kiến ​​như vậy đã hình thành trong mỗi chúng ta lâu ngày. Nhưng với trường hợp của Chí trong tác phẩm này thì khác. Bất hạnh từ khi sinh ra. Trong bộ dạng trần truồng, xám xịt trong cái lò gạch cũ, Chí lớn lên từng ngày bằng bàn tay đùm bọc của dân làng. Có khi được cho, có khi bị bán… và rồi anh cũng lớn lên thành một chàng thanh niên hai mươi tuổi vạm vỡ, cường tráng làm ruộng cho nhà Bá Kiến. Nhận thức được khả năng vươn lên của con người trong hoàn cảnh đó, Chí là một người tràn đầy nghị lực. Không gia đình, không nhà cửa, không mảnh đất cắm dùi, thân phận là đi ở nhờ làm đầy tớ cho nhà giàu. Nhưng cái tâm thì tốt. Biết ước mơ về một cuộc sống bình dị, hạnh phúc: chồng cày cuốc, vợ dệt vải… Biết tủi nhục, tủi nhục khi bị vợ Bá Kiến dụ dỗ, sờ mó. Trước khi bước vào tác phẩm với dáng vẻ say xỉn, vừa đi vừa chửi, Chí là một nông dân hiền lành, chất phác và thật thà.

Xem thêm bài viết hay:  Từ văn bản Cây tre Việt Nam, viết đoạn văn nêu cảm nhận của em về hình ảnh cây tre (3 mẫu)

Nhưng thói đời bạc bẽo thường giương nanh múa vuốt, người dù tốt đến đâu, nếu không gian dối lừa lọc mà sống trong hoàn cảnh ấy thì cũng sẽ bị cuốn trôi, chôn vùi, vùi dập cho đến khi không còn gì. . được công nhận là con người. Đánh giá một cách khách quan, xã hội thuộc địa nửa phong kiến ​​ở nông thôn Việt Nam trước Cách mạng Tháng Tám – 1945 là một thói quen như vậy. Người đọc vẫn đang bàn luận rằng, việc Bá Kiến đánh ghen vô cớ là chuyện hết sức bình thường nếu hắn chỉ là một nông dân của làng Vũ Đại. Nhưng nó lại trở thành cơn cuồng nộ tột độ của một kẻ dâm đãng đã lên tới chức vụ cao nhất ở đây. Như vậy quyền sống, quyền giết đã ở trong tay, ai muốn sống thì sống, muốn chết thì chết, hoặc tàn nhẫn hơn là có người còn sống. Sự ghen tuông ấy đã trở thành mối nguy, thành bàn đạp đẩy Chí vào guồng quay của sự tha hoá. Nhưng trước hết là sự băng hoại của con người.

Nhà tù thực dân đã nhanh chóng biến anh Chí thành một tên côn đồ, lưu manh ngay từ vẻ bề ngoài. Bản thân nhà văn Nam Cao đã hai lần phải nói khi miêu tả ngoại hình của mình sau bảy tám năm trong tù. Đầu trọc, răng cạo trắng, mắt đờ đẫn, mặt rất nặng nề, mặc áo vàng, quần nái đen, ngực và tay khắc đầy tướng cầm chùy… Người không còn. Tôi nhận ra anh là người gác cổng hiền lành, chân chất hàng ngày. Nhưng dù sao đi nữa, vẻ ngoài đó chưa làm họ cảm thấy mà họ bắt đầu sợ Chí, sợ Chí và hoàn toàn xa lánh Chí cho đến khi dần dần anh ta có những hành động mất nhân tính.

Mới đi tù về mà từ trưa đến chiều anh đã nhậu nhẹt với thịt chó. Và kể từ đó, ngày nào người ta cũng thấy anh say xỉn. Chí làm náo động cả làng Vũ Đại với những trận say như điên, loạng choạng đến nhà Bá Kiến chửi bới, hành hạ. Hành động uống rượu đã đẩy anh đi xa hơn anh nghĩ. Lúc đầu Chí chỉ làm trong vô thức, say để chửi Bá Kiến, nhưng dần dần Chí say để đòi tha mạng, đòi quyền lợi cho mình. Để làm được điều đó, Chí đã tình nguyện làm tay sai cho Bá Kiến. Bao nhiêu gia đình tan nát vì Chí, máu cũng đổ, Chí trở nên ngỗ ngược, hung hãn trong những cơn say triền miên. Không biết Chí đã bán linh hồn cho quỷ dữ từ bao giờ. Từ chỗ bị xô đẩy, nhưng rồi Chí lại trượt dài trên con dốc của sự tha hóa. Chí mất hết nhân tính, cả làng Vũ Đại không còn ai coi hắn là người. Chí trở thành Chí Phèo – thành phần thừa, bị loại bỏ của xã hội. Vì vậy, điều Chí Phèo làm ngay từ đầu tác phẩm là chửi bới nhưng chẳng ai buồn đáp lại. Tiếng chửi của anh chỉ như tiếng của loài vật bình thường trong cuộc sống, chẳng ai thèm nghe hay đáp lại.

Xem thêm bài viết hay:  30+ mẫu Viết một bức thư gửi cho một người bạn ở xa | Tập làm văn lớp 3

Đó cũng là lúc Chí hoàn toàn rơi vào vực thẳm của sự tha hóa. Nỗi cô đơn tột cùng đó Chí không thể giải tỏa cùng ai, Chí bị đẩy ra khỏi thế giới con người, ra bên lề xã hội. Sự tha hóa của Chí là sự phản ánh chân thực, tàn bạo nhất xã hội nông thôn Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám. Đồng thời cũng là lời tố cáo mạnh mẽ những con người độc ác, tàn ác đã cố tình xô đẩy Chí, lợi dụng Chí để biến Chí thành con quỷ dữ của làng Vũ Đại. Bức chân dung ấy của ông chính là hiện thân của nỗi khổ lớn nhất của người nông dân trong xã hội hôm nay.

Nhưng dưới ngòi bút nhân đạo của Nam Cao, Chí Phèo không đơn độc. Trong những cơn bĩ cực của cuộc đời, Chí đã được nhà văn đánh thức bằng con người ít ỏi còn lại. Lời nguyền trong hình hài con quỷ ấy ẩn chứa khát khao vô tận được trở lại thế giới con người. Đó là tiếng hét của một con người cuối cùng đã bán linh hồn của mình cho quỷ dữ. Nam Tào có vẻ thông cảm và hiểu điều này dù giọng có hơi lạnh lùng. Đây chính là nguyên nhân khiến Chí hoàn toàn tỉnh ngộ, khơi dậy khát vọng làm lại cuộc đời sau cái đêm định mệnh gặp Thị Nở. Thực ra, bản chất lương thiện của Chí không hề mất đi mà nó chỉ tạm thời bị chôn sâu và âm ỉ mà thôi. Không có tình người, Chí không thể nhận ra một cuộc đời cay đắng với một quá khứ tưởng chừng êm đềm nhưng tủi nhục, với một hiện tại già nua, cô đơn và một tương lai mịt mù, đáng sợ vì cô đơn. Thậm chí anh ta không thể nghe thấy những âm thanh, cảm nhận được hương vị của cuộc sống nếu anh ta thường xuyên chìm trong men say. Chí không cảm nhận được hương vị thơm ngon của tình người qua bát cháo hành… Biết bao cảm xúc, suy nghĩ của một con người lại trỗi dậy, Chí khao khát, khao khát được trở về với xã hội loài người phẳng lặng. Rồi ngay cả khi niềm hi vọng ngắn ngủi ấy bị định kiến ​​nhanh chóng dập tắt, Chí vẫn mơ mộng. Hành động đòi lương thiện, xin xóa mấy cái ve chai trên mặt Bá Kiến là một hành động dũng cảm. Chí có phải là người không mà dám lớn tiếng như vậy. Thực ra đó là nỗi đau của đời Chí. Bi kịch hẳn không phải là thứ đẩy Chí đến chỗ hành động quyết đoán, giết kẻ thù và tự kết liễu đời mình. Đó là cách duy nhất Chí có thể làm lúc này để chứng minh khát vọng làm người của mình là có thật. Đây không phải là hành vi của một con quỷ, mà là sự bế tắc, đau đớn không còn lựa chọn nào khác, của một con người. Nhân tính của Chí đã trỗi dậy mạnh mẽ, Chí đã hồi sinh.

Xem thêm bài viết hay:  2 bài văn mẫu Phân tích bài thơ Chiều tối của Hồ Chí Minh hay nhất – Ngữ văn lớp 11

Quá trình tha hóa của Chí Phèo miêu tả rất chân thực số phận của người nông dân Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám năm 1945. Từ một người nông dân hiền lành, chất phác, Chí biến thành con quỷ dữ của làng Vũ. Lớn. Đó là hồi chuông tiếp tục cảnh báo mọi người về một xã hội tàn ác, bất công và vô nhân đạo. Nhưng Nam Cao đã để ngòi bút đầy tình cảm của mình khai thác, khám phá và khẳng định bản chất lương thiện trong con người anh. Dù Chí Phèo đã chết trước ngưỡng cửa trở về với cuộc đời nhưng chắc chắn người đời vẫn cảm thông và tin tưởng vào phần con người vẫn còn trong anh ta.

Xem thêm các bài văn mẫu về phân tích và lập dàn ý tác phẩm lớp 11:

chi-pheo-1.jsp

Các bộ đề lớp 11 khác

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *