Đề bài: Tưởng tượng gặp chú bộ đội lái ô tô trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính

“Không có kính thì xe không có kính”… À “Không có kính thì xe có kính”… Không… Aaa… Sao không được vậy? Tôi tức giận ném cuốn sách vào góc bàn không cho học nữa. Tôi đi ngủ nhưng chẳng hiểu sao lại bị lạc giữa một khu rừng. Ddang lo lắng, sợ tôi gặp một ông già mặc bộ quân phục xanh. Anh giới thiệu mình là quân nhân, nay tìm về chiến trường xưa thăm bạn bè.

Tôi vẫn còn sợ hãi cho đến khi anh ấy nói sẽ giúp tôi tìm đường về nhà. Anh ấy hỏi tôi tại sao lại lạc vào đây, ở một mình rất nguy hiểm. Lúc này tôi mới dám để ý kỹ đến anh. Ông có nụ cười thân thiện, tuy đã lớn tuổi nhưng trông ông vẫn rất minh mẫn và khỏe mạnh. Tôi hỏi ông là ai? Anh bảo tôi gọi anh là bộ đội, anh là người lính lái xe dọc tuyến đường Trường Sơn thời chống Mỹ cứu nước. Năm 1969, ông thường xuyên chạy xe dọc đường Trường Sơn, con đường huyết mạch nối liền Bắc Nam, địch thường xuyên ra sức bắn phá hòng ngăn cản sự chi viện của ta. Khu rừng này là nơi bí mật trước đây anh và đồng đội đã nghỉ ngơi, tránh sự truy lùng của quân thù. Bây giờ đi theo con đường nhỏ đó để ra quốc lộ, tôi có thể bắt xe về nhà. Tôi mừng quá, đi theo anh, vừa đi vừa hỏi rất nhiều điều.

Xem thêm bài viết hay:  Top 3 bài Tả cây phượng vĩ và tiếng ve kêu vào một ngày hè hay nhất

– Ông ơi, vậy ông có phải là những người lính trẻ như trong thơ ông Phạm Tiến Duật không? Tôi không tin rằng tôi nên học một bài thơ mọi lúc mà không thuộc lòng nó.

– Anh cười ha ha: Đúng đấy nhóc, nó không có thật thì làm sao mà vào thơ được?

– Tôi nói: Không phải xe nào cũng mất kiếng và đèn hả bác? Rồi lái xe như thế nào?

– Ông nói: Đúng rồi con. Thực tế có những chiếc xe còn hư hơn cả trong bài thơ. Trận chiến thực sự khốc liệt. Anh cùng đồng đội lái xe vượt qua làn đạn của kẻ thù. Đôi khi họ bắn phá xe hơi, đôi khi họ ném bom đường. Xe chạy liên tục hàng nghìn km, từ ngày này qua ngày khác. Nhưng đường hồi đó toàn đá chứ không được trải nhựa như bây giờ. Vì vậy các xe đều hư hỏng một số bộ phận. Vẫn lái tốt… Anh cười tự hào

Càng nghe tôi càng thích thú, tôi yêu cầu anh ấy kể cho tôi nghe về những người lính của anh ấy, những chiếc xe của anh ấy. Anh vui vẻ đồng ý. Anh nhắc tôi đi theo anh, đi cẩn thận, anh vừa đi vừa nói.

Những năm tháng ấy là những năm tháng không thể nào quên. Gian khổ nhưng đầy tự hào. Quân Mỹ không chỉ phá đường mà còn đốt rừng, phá nơi ẩn nấp của bộ đội ta. Anh cùng những người bạn lái xe ngày đêm để chi viện cho anh em miền Nam. Đường bị bom phá nát, họ nhờ các cô xung phong dẫn đường. Anh xem, như thế thì con trai hỏng còn trầy xước chứ đừng nói đến xe. Bom giật bom và kính vỡ, đó là lý do tại sao. Lái xe không kính cũng sướng, mát mặt, gió mát, không cần quạt. Nếu có bụi bẩn, hãy dùng tay chà xát là xong. Bụi phủ đầy tóc, mặt mũi lấm lem nhưng anh và các bạn vẫn vui vẻ, hào hứng cầm lái. Lác đác vài người châm thuốc, cười đùa át cả tiếng bom, tiếng đạn. Bây giờ bọn trẻ con chỉ thích tắm mưa mà không được vì bố mẹ mắng, chứ trước giờ toàn tắm mưa thôi. Ở đây, mỗi khi trời mưa, mưa rất to, nước mưa thấm vào da thịt khiến người đàn ông tê tái. Lái xe trong đêm mà lại gặp ngày sương mù, da thịt như bị kim châm. Lạnh, đói, rét, bạn ngồi sát vào nhau để truyền nhiệt. Nhưng vì miền Nam, vì Tổ quốc, các chú chặc lưỡi đùa với nhau, chẳng bao lâu lương thảo sẽ mau khô. Xe không kính cũng có cái lợi của nó bác ạ. Bạn có thể thoải mái ngắm nhìn những chú chim bay lượn, ngắm nhìn những vì sao trên bầu trời. Gặp đồng đội không cần xuống xe vẫn được bắt tay. Vất vả nhưng vui. Chỉ có trải qua khó khăn, chúng ta mới biết trân trọng những giây phút bình yên. Đó là những khoảnh khắc anh và đồng đội cùng nấu, cùng ăn. Khi nấu cơm cũng phải cẩn thận, nấu bằng bếp Hoàng Cầm để khói không bốc lên. Nếu khói bốc lên, địch sẽ phát hiện ngay, chúng sẽ đưa máy bay trực thăng đến thả bom, rất nguy hiểm. Mỗi lần gặp nhau đều thương yêu quý trọng nhau, coi nhau như anh em một nhà, như người trong nhà. Nhưng thật không may, bây giờ đội lái xe đó chỉ có anh và một người đàn ông khác đang nằm trong bệnh viện… Tại sao bạn lại khóc? Đừng sợ, kìa, cháu tôi đã đến đường chính.

Xem thêm bài viết hay:  Dàn ý Phân tích ý nghĩa của hồi trống trong Hồi trống Cổ thành hay nhất – Ngữ văn lớp 10

Tôi lắc đầu, ông ơi, cháu cảm động quá, cháu rất khâm phục ông. Các bạn thật tuyệt vời, các bạn thật anh hùng. Vậy mà… Có một bài thơ tôi không thèm học. Anh lại cười… Anh xoa đầu tôi…

Tôi tỉnh dậy. Ồ, hóa ra là một giấc mơ, những giấc mơ này là có thật. Cuốn sách giáo khoa vẫn còn đó. Tôi từ từ nối lại toàn bộ giấc mơ. Tôi cầm cuốn sách lên, nâng niu từng con chữ. Lạ lùng thay, sau một thời gian tôi đã thuộc lòng cả bài thơ, thậm chí tôi còn hiểu được ý nghĩa của bài thơ:

“Xe vẫn chạy về phương Nam phía trước

Miễn là có một trái tim trong xe ”

Xem thêm các bài văn mẫu lớp 9 hay:

Mục Lục Văn Mẫu | Văn học hay 9 theo từng phần:

Các bộ đề lớp 9 khác

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *